Chú Chu nhìn qua rồi nhíu mày: "Đè c.h.ặ.t quá, muốn c/ứu phải có thiết bị hạng nặng, mà giờ thì không có. Hơn nữa..." Chú hạ thấp giọng, "Dù c/ứu được thì đôi chân cũng phế rồi, cần lượng lớn t.h.u.ố.c men và người chăm sóc, mà giờ tài nguyên đang hạn hẹp..."
Chú chưa nói hết, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Trần Hạo nghe hiểu, hắn đi/ên cuồ/ng giãy giụa: "Không! Các người không được làm thế! Tôi là con người! Tôi có quyền được sống!"
Chú Chu nhìn tôi, đợi tôi quyết định. Tôi im lặng vài giây, rồi ghé sát tai hắn, nói bằng âm thanh chỉ đủ cho hai người: "Nếu anh không trùng sinh, có lẽ tôi vẫn còn một tia thương hại, nghĩ rằng anh chỉ bị tận thế này ép đến phát đi/ên. Nhưng anh cũng trùng sinh mà, rõ ràng anh có cơ hội thứ hai, dù không thể thành anh hùng thì ít nhất cũng có thể làm một con người cho ra h/ồn."
"Nhưng anh đã chọn con đường rác rưởi nhất." Tôi đứng dậy, lùi lại hai bước.
"Đi thôi." Tôi quay lưng, "Đi c/ứu những người khác."
"Tô Vãn Tình——!!!" Sau lưng tôi là tiếng gào thét tuyệt vọng của Trần Hạo, "Cô sẽ xuống Địa ngục! Tôi nguyền rủa cô! Nguyền rủa cô c.h.ế.t không t.ử tế!!"
Tôi không ngoảnh đầu lại.
13.
Sau cái c.h.ế.t của Trần Hạo, thời gian dường như trôi nhanh hơn.
Quân đội rải rác khắp nơi đã tập hợp lại, vào năm thứ hai, họ thu hồi được thành phố lớn đầu tiên từ tay lũ quái vật. Đài phát thanh khôi phục liên lạc, bắt đầu báo cáo vị trí các khu an toàn và kế hoạch c/ứu viện một cách trật tự.
Ba tháng sau, một đoàn quân mặc quân phục chỉnh tề đến căn cứ, mang theo một bản kế hoạch tái thiết dày cộp. Trăm công nghìn việc phải làm, nhưng tất cả đều tràn đầy sức sống. Chú Chu chính thức trở thành cố vấn kỹ thuật của căn cứ, chuyên trách sửa chữa các thiết bị quan trọng. Chị Lý thành Phó bộ trưởng Bộ Y Tế, còn Tiểu Kiệt gia nhập quân đội, nói là để bảo vệ nền hòa bình khó khăn lắm mới có được.
Năm thứ ba của tận thế, hang ổ quái vật cuối cùng bị quét sạch. Đài phát thanh toàn cầu đồng loạt thông báo: Khủng hoảng tận thế chính thức kết thúc, nhân loại tiến vào Kỷ nguyên tái thiết.
Đêm đó, căn cứ tổ chức một buổi đại lễ ăn mừng. Ánh lửa trại soi sáng nụ cười của mọi người, có người hát, có người nhảy, có người ôm chầm lấy người thân bạn bè mà khóc nức nở. Một mình tôi đi đến sạp hàng cũ của mình - giờ đã là một công trường tái thiết, tiếng máy móc đóng cọc vang rền.
Tôi nhắm mắt lại. Trong đầu lướt qua biết bao hình ảnh: sự hung tợn của Trần Hạo khi g.i.ế.c tôi ở kiếp trước; vẻ đắc ý của hắn khi cư/ớp chọn Dị năng lúc trùng sinh; sự nhếch nhác sau mỗi lần hắn thất bại; và lời c/ầu x/in cuối cùng dưới đống đổ nát.
"Kết thúc rồi." Tôi khẽ thốt lên.
Sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân, là chị Lý.
"Tìm em mãi." Chị đưa cho tôi một ly cà phê nóng, "Sao lại chạy ra đây đứng một mình thế này?"
"Để nhìn lại một chút." Tôi đón lấy ly cà phê, "Dù sao cũng đã ở đây lâu như vậy."
Chị Lý đứng lặng bên tôi một lúc rồi bảo: "Hôm nọ dọn dẹp hồ sơ căn cứ, chị thấy bệ/nh án của Trần Hạo, dòng cuối cùng ghi là: 'T.ử vo/ng do quái vật tập kích, bị đ/è lấp trong đống đổ nát'."
"Vâng."
"Em... thật sự không hối h/ận chứ?" Chị Lý hỏi, "Ngày hôm đó nếu em c/ứu hắn…"
"Nếu em c/ứu hắn." Tôi ngắt lời chị, "Hắn sẽ đối xử với em thế nào?"
Chị Lý suy nghĩ một lát: "Với tính cách của hắn, đại khái sẽ oán h/ận em c/ứu quá muộn, sẽ đố kỵ với vị trí hiện tại của em, sẽ tìm mọi cách để trục lợi, thậm chí..."
"Thậm chí là tìm cách g.i.ế.c em lần nữa." Tôi nói hộ chị, "Chị Lý à, lương thiện phải có chừng mực. Dung túng cho cái á/c chính là phản bội lại sự thiện lương."
Chị Lý thở dài một tiếng thật dài, vỗ vai tôi: "Em nói đúng. Đi thôi, về ăn bánh kem, thơm lắm."
Chúng tôi cùng nhau đi về phía căn cứ đèn hoa rực rỡ. Trên đường gặp rất nhiều người, ai nấy đều cười chào hỏi.
"Chị Vãn Tình!"
"Tiểu Tô!"
"Cô Vãn Tình!"
Tôi mỉm cười đáp lại từng người. Khoảnh khắc này, tôi chợt hiểu ra ý nghĩa thực sự của việc trùng sinh - không phải để phục th/ù, không phải để nghịch tập giẫm đạp những kẻ từng ức h.i.ế.p mình dưới chân. Mà là để nắm lấy cơ hội thứ hai, sống thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Để nhìn rõ ai là người đáng trân trọng, việc gì đáng để kiên trì và con đường nào mới đáng để dấn bước.
Kiếp này, tôi đã sống sót, sống rất tốt, và còn giúp được rất nhiều người khác cùng sống sót. Thế là đủ rồi.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ tận thế khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: TÔI TRIỆU HỒI BẢN THÂN TỪ THẾ GIỚI SONG SONG Ở THỜI MẠT THẾ
Tác giả: Thủy Quả Trà Lý Gia Bồ Đào
Ngày tận thế ập đến, một số người thức tỉnh Dị năng. Có Dị năng Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Cũng có Dị năng Tự Nhiên: Gió, Mưa, Sấm sét, Điện, Băng.
Còn Dị năng của tôi, lại là triệu hồi bản thân ở Thế giới song song.
Tôi: "..."
Dị năng này thì có ích gì chứ? Cho dù bản thân song song của tôi là Hoàng đế nắm quyền, là ngôi sao giải trí hàng đầu, hay là Tổng tài bá đạo đi nữa, đến cái Thế giới tận thế mà mạng người rẻ như cỏ rác này, chẳng phải cũng là cục thịt tươi để dâng lên sao?
Cô bạn thân lại vô cùng phấn khích: "Đừng bi quan thế chứ, lỡ đâu bản thân song song của cậu là một Đại lão tu tiên thì sao?! Lúc đó chúng ta sẽ thắng đậm luôn!"
Thế nhưng…
Lần đầu tiên, tôi triệu hồi ra một cây táo.
Tôi: "?"
Mọi người: "?"
Lần thứ hai, tôi triệu hồi ra một con vượn. Con vượn nắm lấy tóc tôi, liếc ngang ngó dọc, nhảy nhót liên hồi, hưng phấn kêu hừ hừ.
Tôi: "..."
Mọi người: "..."
Lần thứ ba, cuối cùng tôi cũng triệu hồi ra người!
Một cô gái mặc váy trắng xuất hiện, cô ấy trông y hệt tôi, mắt đẫm lệ nhìn chúng tôi, cười thê lương: "Các người là ai, lại là Lệ Như Trân phái các người đến hành hạ tôi sao?"
Tôi: "???"
Mọi người: "..."
1.
Tôi biết Dị năng của mình rất vô dụng, nhưng vạn lần không ngờ nó lại vô dụng đến mức này.
Chỉ thấy một thân cây to lớn sừng sững trước đội của chúng tôi, cành lá xanh mướt, những quả táo đỏ tươi, tỏa ra sức sống căng tràn, nổi bật một góc trời trong cái thế giới tận thế đầy xám xịt và u ám này.
Chúng tôi đã từng nghĩ, người tôi triệu hồi có thể là kẻ yếu ớt, là người kéo chân sau, hoặc cũng có thể là một vị Đại lão khó chiều nào đó. Nhưng chắc chắn không thể ngờ được, thứ được triệu hồi tới, lại không phải là người!
Thậm chí còn không phải là một con vật.
Mà là, một cái cây!
Lại còn là một cây táo!
Bản thân song song của tôi lại là một cây táo ư?!
Khốn thật!
Tôi nhìn vào bảng điều khiển b/án trong suốt xuất hiện sau khi tôi thức tỉnh Dị năng, những dòng chữ hiển thị rõ ràng:【Họ tên: Sở Uyển】
【Tuổi: 22】
【Dị năng thức tỉnh: Triệu hồi một bản thể khác ở Thế giới song song】
【Thời gian hồi chiêu: 24 giờ】
【Thời gian lưu lại: 6 tháng】
【Ghi chú: Bản thể của thế giới khác khi đến thế giới này, thời gian ở bên đó sẽ dừng lại tại khoảnh khắc bị triệu hồi, không thay đổi, cho đến khi trở về.】
Khóe miệng tôi co gi/ật nhìn câu cuối cùng mới hiện ra sau khi cây táo xuất hiện, nó nhỏ hơn những dòng chữ trên kia gấp hai ba lần.
【Lời nhắc nhở ấm áp, do vô số Vũ trụ song song có vô số khả năng, bản thể khác ở Thế giới song song có x/á/c suất nhất định không phải là người nhé~!】 Cuối cùng còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc vô cùng gợi đò/n.
Tôi: "..."
Tôi mặt không cảm xúc phẩy tay làm bảng điều khiển biến mất, quay đầu nhìn cây táo.
Không biết cây táo này có phải thực sự là bản thể khác của tôi ở Vũ trụ song song hay không, nhưng tôi cảm thấy nó cao lớn uy mãnh, lại còn quái lạ thân thiết nữa chứ.
Những người trong đội nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.
Cô bạn thân An Lăng vỗ vai tôi, an ủi: "Không sao đâu Uyển Uyển, mặc dù bản thân song song của cậu không phải là người..."
Ầm!
"Áu!" Một quả táo rơi xuống, đ/ập thẳng vào trán cô ấy!
Mọi người: "..."
An Lăng đ/au đớn ôm đầu, nước mắt lưng tròng vì bị đ/ập: "Đau quá..."
Tôi cười khoái chí: "Mặc dù bản thân song song của mình không phải là người, nhưng cậu lại là Newton của Thế giới tận thế này, chúc mừng!"
An Lăng: "..."
Ba đồng đội khác cũng cười rộ lên.
Đội trưởng Trần Cẩm Trình nhìn những quả táo nặng trĩu, đỏ tươi trĩu trên cành, ánh mắt rất sáng. Anh ấy hắng giọng một tiếng: "Thức ăn vốn đã khan hiếm trong tận thế, cây táo bội thu này coi như là món quà bất ngờ."
An Lăng nhặt quả táo lên, một dòng nước nhỏ phun ra từ tay cô ấy, rửa sạch bụi bẩn trên quả táo. Cô ấy c.ắ.n một miếng đầy c/ăm h/ận: "Cho mày đ/ập tao, tao c.ắ.n mày, tao c.ắ.n c.h.ế.t mày!"
Sau đó mắt cô ấy sáng rực: "Á à, táo này ngọt quá!!"
Ngay sau đó, đầu ngón tay cô ấy b.ắ.n ra lưỡi băng, c/ắt đ/ứt cuống một quả táo trên cây, dùng dòng nước nâng nó đến trước mặt tôi: "Ăn thử đi, ngon thật sự!"
Tôi c.ắ.n một miếng. Mùi thơm thanh thoát, vỏ mỏng thịt giòn, nước ngọt lành chảy tràn khắp khoang miệng, mang theo vị ngọt thanh mát đặc trưng của táo.
Trong khoảnh khắc, tôi cũng xúc động đến rơi nước mắt. Kể từ ngày tận thế đến nay, đã bao lâu rồi tôi chưa được ăn thức ăn tươi mới?
Toàn là bánh quy nén, mì gói, hoặc là đồ hộp. Đất đai trong tận thế bị ô nhiễm trên diện rộng, rau củ quả đã không thể trồng trọt được nữa.
Rồi tôi nghĩ đến một vấn đề khác, giơ quả táo đã c.ắ.n vài miếng lên hỏi: "Cho dù bản thân song song của mình là một cây táo, thì nó cũng là mình. Thế này có tính là mình ăn con của chính mình không?"
An Lăng do dự: "Ờ... tính, tính đi? Dù sao thì, tuổi thanh xuân không có giá, con trai tan chảy ngay khi vào miệng."
Tôi: "..."
Đồng đội: "..."