Anh Phải Nhận Hết

Chương 12

23/03/2026 16:58

Tôi liếc cậu:

“Nhà tôi nhỏ, chỉ có một phòng. Muốn ở lại thì chỉ có thể chen với Đại Hoàng trong ổ chó.”

Cậu lập tức xù lông:

“Cái gì? Anh còn nuôi chó khác?! Sao anh có thể như vậy…”

Tôi dừng bước, trừng mắt:

“Không muốn ngủ ổ chó thì về hang của cậu đi, mai cũng đừng tới nữa.”

“Em ngủ!”

Ngày hôm sau, Đại Hoàng tội nghiệp bị ép vào góc.

Ánh mắt oán trách nhìn tôi, như đang tố cáo vì sao lại nhặt về một tên ngốc cư/ớp ổ của nó.

13 – Ngoại truyện: Tranh sủng

Đại Hoàng tủi thân kêu ư ử chạy tới, đầu liên tục cọ vào ống quần tôi, rồi oán h/ận trừng Mạch Phi Trình.

Tôi bất lực thở dài, cúi xuống xoa đầu nó:

“Ngoan nào Đại Hoàng, đ/á/nh răng xong tao chuẩn bị bữa sáng cho nhé!”

Con chó vừa nghe xong lập tức vui vẻ, đuôi vẫy như cánh quạt.

Mạch Phi Trình lại không vui, kéo góc áo tôi hỏi nhỏ:

“Học trưởng, vậy còn em?”

“Cậu?”

Tôi gh/ét bỏ liếc cậu.

Lúc này cậu mặc đồ ngủ của tôi, hai cúc áo bung ra, người dính đầy lông chó, tóc rối như ổ gà.

“Cậu tự dọn dẹp sạch sẽ trước đi đã.”

Mắt cậu sáng lên, lập tức học theo Đại Hoàng, đưa đầu lại gần:

“Em cũng muốn học trưởng xoa đầu!”

“Tránh ra! Cậu là chó à mà xoa đầu?”

Ánh mắt cậu lập tức tối lại, tủi thân cắn môi:

“Vì sao nó được, em lại không? Theo quy củ em mới là chính thất, là lớn! Nó nhiều lắm chỉ là tiểu thiếp…”

Tôi: “……”

Tên này đang nói linh tinh cái gì vậy?

Tôi lười tranh, dặn vài câu rồi ra ngoài.

Khi quay về, cảnh tượng trước mắt khiến huyết áp tôi lập tức tăng vọt.

Phòng khách tan hoang.

Sofa bị moi tung bông, thức ăn chó vương khắp nơi.

Cây lau nhà, chổi, móc áo nằm ngổn ngang.

Vài bộ đồ của tôi cũng bị x/é rá/ch, vứt bừa bãi.

“Học trưởng, anh về rồi à?”

Giọng Mạch Phi Trình từ bếp vang lên.

Cậu buộc tạp dề, tay bưng đĩa thứ gì đó không rõ hình dạng, cười rạng rỡ.

“Chuyện này là sao?”

Vừa dứt lời, ban công vang tiếng Đại Hoàng ư ử.

Nó liều mạng cào lồng đứng dậy, tủi thân kêu tôi.

Mạch Phi Trình đặt đĩa xuống, lau tay cười bước tới:

“Học trưởng, con chó này quá không nghe lời, anh xem toàn nó làm… Hay là chúng ta đem nó cho đi nhé?”

Tôi cố nén gi/ận, tháo tạp dề của cậu, mở cửa đẩy thẳng ra ngoài.

“Học trưởng, anh làm gì vậy?”

“Sau này đừng tới nhà tôi nữa.”

Cậu hoảng hốt:

“Tại sao? Rõ ràng là nó…”

Tôi lấy điện thoại, mở camera giám sát:

“Cậu nói lại lần nữa xem?”

Mạch Phi Trình lập tức cứng đờ.

Cậu chắc không ngờ tôi lắp camera.

Hình ảnh ghi rõ mọi thứ đều do cậu tự biên tự diễn vu cho Đại Hoàng.

Cậu hoảng, “bịch” một tiếng quỳ xuống ôm chân tôi:

“Học trưởng em sai rồi! Em chỉ là… quá muốn được anh chú ý…”

Tôi hất cậu ra:

“Cậu căn bản không biết mình sai ở đâu! Về nhà cậu đi!”

Bỏ mặc lời van xin, tôi dứt khoát đóng cửa.

Nhìn căn nhà bừa bộn, tôi chỉ thấy bất lực sâu sắc.

Nhưng Mạch Phi Trình vẫn không rời đi.

Suốt một tuần sau đó, cậu đều ngồi trước cửa nhà tôi.

Mỗi lần tôi dắt chó ra ngoài, cậu đều lặng lẽ đi theo xa xa.

Dần dần, tôi và Đại Hoàng cũng không còn quá bài xích cậu.

Có lúc cậu còn chủ động nhận việc dắt chó.

Từ xa nhìn lại, một chó một cá lại có cảm giác hòa hợp kỳ lạ.

Cho đến chiều hôm đó, tôi thấy cậu bụi bặm trở về, trong lòng lén giấu thứ gì.

Nhân lúc tôi dọn dẹp, cậu lại lén dắt Đại Hoàng ra ngoài.

Tôi không yên tâm, lén theo sau.

Kết quả thấy cậu dẫn Đại Hoàng tới công viên, từ trong lòng lấy ra khúc xươ/ng to:

“Đại Hoàng, ăn khúc xươ/ng này thì mày là đàn em tao rồi. Nếu mày cũng thích học trưởng… cũng không phải không được, nhưng mày chỉ có thể làm nhỏ, tao làm lớn! Sau này mày phải nghe tao hết.”

Đại Hoàng vậy mà còn phối hợp sủa hai tiếng.

Tôi: “……”

Thôi vậy.

Thuần phục con “cá hoang” này, cuối cùng cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.

Tôi sờ chuỗi ngọc trên cổ tay, gọi họ:

“Về nhà ăn cơm!”

End.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
8 Tắt đèn Chương 8
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ bị tôi bắt nạt lại là boss của trò chơi kinh dị

Chương 11
Tôi cùng cậu thiếu gia giả bị cuốn vào một trò chơi kinh dị. Ỷ vào việc hắn có lỗi với tôi-thiếu gia thật của gia đình-nên ngày nào tôi cũng tác oai tác quái. Vào phó bản tôi vẫn đòi ăn ngon uống sang. Còn thường xuyên đánh mắng hắn, bắt nạt như đối xử với một con chó nhỏ. Lại thêm một lần tôi làm ầm lên, bắt hắn đi kiếm sữa tươi cho mình, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Trời ơi hắn trai ơi, vào tận trò chơi kinh dị rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn làm mình làm mẩy đòi uống sữa tươi à.] [Cứ tiếp tục gây chuyện đi, đến khi chút ân tình nuôi dưỡng của bố mẹ bị cậu ta tiêu sạch hết, nam chính thù dai nhớ lâu sẽ chẳng để tên pháo hôi sống yên đâu!] [Tên pháo hôi còn chưa biết thân phận thật của nam chính là boss trò chơi kinh dị. Đắc tội với nam chính rồi thì cái thân yếu ớt mong mhắn kia cứ chờ bị đám quỷ quái xé thành từng mảnh đi!] Tôi sợ đến tái mét mặt mày. Vội vàng rụt bàn tay đang chuẩn bị tát hắn lại. "Kh… không cần đâu, tôi không uống sữa nữa." Nhưng lời vừa dứt, sắc mặt Phó Kiêu bỗng trầm xuống, đôi mắt chăm chăm nhìn tôi: "Bảo bối, sao lại không uống sữa của tôi nữa?" "Chẳng phải em thích uống sữa nhất sao? Mỗi tối uống xong là ngủ một mạch đến sáng, dù có bị hành thế nào cũng không tỉnh."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
199
Tắt đèn Chương 8