THANH VÂN CHI LỘ

Chương 4

14/04/2026 14:45

Vì vậy, ta chỉ thẳng mặt bà ta mà rằng: "Người vẫn chưa già lắm đâu, chưa đến lượt bà đến thanh toán. Huống hồ, những kẻ ngỗ nghịch với Thái hậu, chưa chắc ai cũng có tư cách để mà được già đi đâu. Chuyện này, chẳng phải bà đã tận mắt chứng kiến bấy lâu nay rồi sao?"

Thái t.ử nghe xong lập tức phát đi/ên!

Ta gằn giọng: "Đến đây, nếu hôm nay ngươi có gan thì cứ đ.á.n.h c.h.ế.t ta đi."

Cuối cùng, Trương thị vẫn đưa tay ngăn Thái t.ử lại. Bà ta rốt cuộc vẫn biết sợ.

Chính sự cứng cỏi của ta đã khiến bà ta tin rằng ta thực sự vẫn còn quân bài tẩy trong tay.

Cuối cùng, bà ta nhìn sang gã nhi t.ử ng/u xuẩn - chỗ dựa duy nhất của đời mình, để tự trấn an bản thân.

Trương Hoàng hậu buông một lời kh/inh miệt: "Được thôi, để ta xem ngươi còn cứng miệng được đến bao giờ."

17.

Bọn họ rời đi rồi.

Lúc này, Tạ Chiêu mới lùi lũi tiến vào. Thấy bộ dạng của ta, chàng vội vã chạy lại đỡ, không nhịn được mà buông lời oán trách: "Nay thời thế đổi thay, cớ gì nàng phải chọc gi/ận bọn họ? Chẳng lẽ thật sự chán sống rồi sao!"

Sự đã đến nước này, ta lạnh nhạt hỏi chàng: "Chàng b/án đứng ta, để đổi lấy chức quan gì?"

Ta suy đi tính lại, bao năm qua ta luôn dung túng cho cái tính khí tiểu nhân của chàng, lại cho chàng cuộc sống cẩm y ngọc thực, lẽ ra chàng phải vạn sự như ý mới đúng. Điều hối tiếc duy nhất của chàng, có lẽ chỉ là việc không có một chức quan thực quyền trong tay.

Tạ Chiêu lúc này lộ rõ vẻ đắc chí của kẻ vừa "trở mình", đáp: "Điện hạ thấy ta là bậc nhân tài bị vùi lấp, nên đã hứa cho ta vào Nội các."

"Là Nội các Học sĩ, hay Thị đ/ộc Học sĩ?" Ta thầm nghĩ, bọn họ chắc cũng chẳng ban cho chàng chức quan nào quá cao, hai chức này xem như cũng tạm được.

Tạ Chiêu im lặng một hồi, mới có chút ngượng nghịu đáp: "Là Thị giảng..."

Ta tức đến mức bật cười thành tiếng: "Chỉ vì một chức Thị giảng Tòng Lục phẩm mà chàng phản bội ta?!"

Chàng trợn mắt: "Ta cũng không muốn thiên hạ nghĩ rằng mình thăng tiến nhờ dựa hơi nữ nhân!"

Khoảnh khắc ấy, ta quả thực á khẩu!

Ta từng thấy hạng người thèm khát muốn ăn tươi nuốt sống một nữ nhân. Cũng biết hạng người luôn đem nữ nhân ra để định giá đổi chác. Nhưng đây là lần đầu tiên có kẻ định giá ta rẻ mạt đến thế!

Và kẻ đó lại chính là phu quân của ta.

Tạ Chiêu còn nắm lấy tay ta, khuyên nhủ: "Công chúa, nàng hãy nghe ta một lần đi! Chẳng qua chỉ là chút tiền tài ngoài thân, chúng ta chịu cúi đầu một chút, nàng tốt mà ta cũng tốt..."

Ta bóp c.h.ặ.t lấy mặt Tạ Chiêu: "Tại sao chàng không giả vờ thêm chút nữa, đợi đến lúc ta hoàn toàn thất thế hãy lộ mặt?"

Tạ Chiêu ngẩn người. Đúng lúc ấy, "đại hán bảy thước" kia bước vào.

Ta mệt mỏi ra lệnh: "Ngươi đến đúng lúc lắm, lôi hắn xuống, dùng trọng hình khảo tra cho ta."

Tạ Chiêu kinh hãi hét lên: "Nàng không được đối xử với ta như thế!"

Ta lạnh lùng đáp: "Ta làm được. Bởi vì hiện tại ta vẫn là Công chúa, còn ngươi, lại nhảy nhót quá sớm rồi."

18.

Kết quả khiến ta dở khóc dở cười, Tạ Chiêu quả thực luôn bất trung với ta.

Nhưng hắn quá đỗi ng/u xuẩn, nên chẳng gây ra được sóng gió gì lớn. Hắn chỉ nói với Thái t.ử rằng bao năm qua ta đã tích cóp được không ít tư sản riêng.

Quả thực, phân nửa ruộng muối và tơ lụa của hoàng triều này đều nằm trong tay ta, thậm chí ta còn có mấy kho lương thực sâu không thấy đáy. Hắn mới chỉ khai ra được một góc của tảng băng trôi mà đã khiến Thái t.ử kinh ngạc đến ngây người.

Nghe nói lúc bấy giờ Thái t.ử tức đến mức vặn cả mũi. Gã gi/ận dữ gầm lên: "Thứ dã chủng kia dựa vào cái gì mà được hưởng thụ sự phú quý tột bậc này?!"

À đúng, đúng rồi, ta không xứng. Lũ người này quả thực có d.ụ.c vọng chiếm hữu tiền tài của người khác quá mạnh mẽ rồi.

19.

Giờ nghĩ lại, Thái hậu từng nói với ta một câu đầy thâm ý. Người bảo: "Trên thế gian này, lòng người đổi thay trong chớp mắt. Ví như Phò mã tương lai của con, chắc chắn sẽ có ngày phản bội con."

Lúc đó ta vẫn còn là một tiểu hài t.ử cơ mà! Người chẳng màng, Người còn nói: "Con phải tập cho quen đi. Một vị công chúa như con chỉ có hai con đường: Hoặc là trắng tay không có gì cả, hoặc là nắm giữ tất thảy phú quý trong tay."

Ta dường như đã bắt đầu hiểu ra rồi. Thế nên giờ đây đối mặt với sự phản bội của kẻ chung chăn gối, lòng ta không thấy đ/au đớn cho lắm, mà phần nhiều là phẫn nộ.

Nhưng cơn gi/ận ấy cũng qua nhanh, ta lập tức bắt đầu cân nhắc lợi hại.

20.

Trong lúc ta đang mải suy tính. Đột nhiên, một bóng hình cao lớn quỳ sụp xuống trước mặt ta.

Ta chậm rãi ngẩng đầu: "?"

Hắn nói: "Điện hạ đừng sợ. Thần nguyện vì Điện hạ mà c.h.ế.t."

Ta ôm giữ tia hy vọng cuối cùng, thầm nghĩ: Thái hậu đặt người này bên cạnh ta vào lúc này, rốt cuộc là có dụng ý sâu xa gì?

Thế là ta hỏi hắn: "Ngươi tên là gì?"

"Điện hạ, thần là Thẩm Lâm." Nói xong, hắn nhìn ta với ánh mắt đầy mong đợi.

Ta im lặng một lúc, rồi hỏi: "... Cho hỏi, Thẩm Lâm là vị nào?"

Khuôn mặt đang hăng hái của hắn bỗng chốc tối sầm lại! Cả người hắn trông như sắp tan vỡ đến nơi!

Ta r/un r/ẩy nghĩ thầm: Chẳng lẽ là n/ợ phong lưu từ bao giờ sao?!

Không thể nào! Ta chưa từng "vui vẻ" với nam nhân lạ mặt nào bên ngoài kia mà!

Trong lúc ta đang đấu trí với chính mình, hắn quay mặt đi, vẻ mặt vô cùng đ/au khổ. Hắn nói: "Điện hạ, thần đã từng nói, nguyện làm con ch.ó của Điện hạ."

... Ồ, thì ra là hắn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng đi công tác, mẹ chồng nhốt con trai tôi ngoài hành lang, cắt nước cắt cơm, tôi bình tĩnh báo cảnh sát

Chương 23
Tôi đã ghi lại tất cả những thông tin này vào phần ghi chú trên điện thoại, bao gồm thời điểm xảy ra sự việc, thời lượng, nhiệt độ thời tiết, các triệu chứng biểu hiện, thời gian gọi điện báo cảnh sát và số hiệu xuất cảnh.
Tình cảm
0
Khỉ báo tang Chương 13