17.

Địa phủ, phòng giam biệt lập u ám. Không ánh sáng, không âm thanh, chỉ có sự tĩnh mịch vô tận. Tôi không biết mình bị giam bao lâu, cho đến khi bị hai Q/uỷ sai mặt không cảm xúc lôi ra, áp giải lên đài phán xét.

Điện Diêm Vương uy nghiêm, lạnh lẽo. Ngưu Đầu Mã Diện đứng phía dưới, sốt ruột giậm chân nhưng không dám lên tiếng. Họ muốn nói giúp tôi nhưng không thể.

Diêm Vương thăng đường: "Q/uỷ sai Lâm Hiểu Hiểu, vi phạm quy định lưu lại dương gian, tự tiện thả linh h/ồn, giả mạo thành tích, chứng cứ rõ ràng. Lại còn dây dưa quá sâu với người sống, làm lo/ạn Âm Dương, tội chồng thêm tội! Theo luật, xử ph/ạt h/ồn bay phách tán, vĩnh viễn tiêu biến!"

Xích Khóa H/ồn loảng xoảng vang lên, treo tôi lên cao. Ngưu Đầu rốt cuộc không nhịn được, bước lên một bước: "Đại nhân! Hiểu Hiểu chỉ là lập công chuộc tội..."

"C/âm miệng!" Phán quan quát lạnh.

Tôi nhắm mắt lại. Cũng tốt. Không sao cả. Có thể ở dưới Âm gian bấy nhiêu năm, mang theo ký ức về anh mà sống thêm lâu như vậy, tôi đã mãn nguyện rồi. Tôi biến mất hoàn toàn cũng là chuyện tốt, ít nhất anh tôi có thể đường đường chính chính quên tôi đi, bắt đầu cuộc sống mới.

Ngay khi tôi chuẩn bị đón nhận cái c.h.ế.t: "Đợi đã——!!" Một giọng nói quen thuộc chợt vang lên, gần như muốn x/é tan bầu không khí tĩnh mịch của Địa phủ.

Tôi mở choàng mắt. Anh tôi thế mà lại lảo đảo xông vào đại điện! Tôi thất thanh kêu lên: "Sao anh lại ở đây!"

Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: "Đồ ngốc, anh c.h.ế.t rồi, t/ự s*t đấy."

"Anh đi/ên rồi! Sao anh lại làm thế!"

Người kinh hãi không kém gì tôi chính là Tô Uyển. Cô ta đứng trong hàng ngũ Giám Sát Sứ, mặt c/ắt không còn giọt m.á.u! Bởi vì, nếu một người c.h.ế.t đi, Địa phủ nhất định phải tra soát lại những gì xảy ra trước khi c.h.ế.t.

Diêm Vương quả nhiên giơ tay nhấn nhẹ. Một tấm gương nước khổng lồ hiện ra giữa không trung. Hình ảnh xoay chuyển, hiển thị chính x/á/c trải nghiệm trước khi c.h.ế.t của anh tôi! Trong gương, anh tôi bị Tô Uyển đ.á.n.h ngất ở huyền quan. Diêm Vương chau mày, đẩy ngược thời gian về trước một chút. Chính là cảnh Tô Uyển định bắt tôi đi.

Hóa ra lúc ở trong vệ sinh, anh tôi đã mở camera giám sát trên điện thoại và nhìn thấy tất thảy. Tô Uyển c.h.ế.t trân tại chỗ. Cả đại điện im phăng phắc.

"Không! Không phải thế! Tôi có thể giải thích!" Tô Uyển gào lên.

Diêm Vương làm sao có thể nghe cô ta nói nhảm sau khi đã tận mắt xem bằng chứng? Tôi từng c.h.ế.t một lần nên không thể c.h.ế.t thêm, vì thế cô ta mới không kiêng nể gì mà vu khống tôi. Chuyện này chắc hẳn cô ta đã làm không ít lần.

Diêm Vương gi/ận dữ: "Ép c.h.ế.t người sống, dụ dỗ t/ự s*t, tội ngang với g.i.ế.c người. Lại còn g.i.ế.c người lập công, h/ãm h/ại đồng liêu, tội không thể dung thứ! Bắt lấy!"

Ngưu Đầu Mã Diện chờ mãi mới có cơ hội này, lập tức xông lên. Tô Uyển đi/ên cuồ/ng vùng vẫy, hóa thành một luồng hắc quang lao thẳng về phía anh tôi: "Cố Phong! Tất cả là tại mày! Tao c.h.ế.t cũng phải kéo mày theo!"

Diêm Vương hừ lạnh, b.út Phán quan điểm nhẹ vào không trung. Tô Uyển t.h.ả.m thiết kêu la rồi bị đóng đinh giữa hư không, linh h/ồn vỡ vụn từng mảnh, cuối cùng hóa thành một làn khói xanh bị hút vào Trấn H/ồn Đỉnh dưới chân điện. Vĩnh viễn chịu sự giày vò.

Cùng lúc đó, xích Khóa H/ồn trên người tôi bung ra. Tôi ngã xuống, nhào vào lòng anh trai: "Anh là đồ đi/ên! Đồ ngốc! Đồ đại đần độn! Tại sao lại làm thế?! Anh có biết t/ự s*t là phải chịu ph/ạt không?!" Tôi đ.ấ.m thùm thụp vào người anh.

Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, bỗng phì cười: "Anh làm sao mà ngốc thế được, thật sự uổng mạng sao?"

"Lúc Tô Uyển đ.á.n.h anh, anh ngã vào bàn trà, mảnh vỡ bàn trà c/ắt trúng động mạch đùi của anh. Anh cố tình không cầm m.á.u, thà dùng chút hơi tàn này để đổi lấy một cơ hội vạch mặt cô ta, bảo vệ em."

Anh chậm rãi quỳ xuống trước mặt Diêm Vương: "Tôi vì c/ứu em gái mà tự bỏ mặc bản thân, nguyện chịu hình ph/ạt. Nhưng c/ầu x/in Diêm Vương minh xét, em gái tôi không có lỗi."

Diêm Vương nhìn anh hồi lâu. Đại điện lặng ngắt như tờ. Ngài chậm rãi lên tiếng, giọng vang như sấm dậy: "Cố Phong, dương thọ của ngươi vốn còn bảy mươi sáu năm, nay bị Q/uỷ sai tà á/c dùng âm s/át h/ại, cưỡng đoạt sinh cơ. Đây là lỗi lầm lớn trong việc giám sát của Địa phủ, nay cho phép ngươi hoàn dương."

Diêm Vương lại nhìn sang tôi: "Lâm Hiểu Hiểu, tuy có vi phạm nhưng có lý do chính đáng, lại nhiều lần lập công bắt á/c q/uỷ, vạch trần sâu mọt trong nội bộ, công tội bù trừ, không xử ph/ạt."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Xét thấy tình anh em sâu nặng, lại trải qua nhiều kiếp nạn." Diêm Vương trầm ngâm một lát, b.út Phán quan điểm nhẹ vào hư không, "Đặc biệt ban ân điển."

Một luồng kim quang rơi xuống người tôi. Ngưng tụ, tái tạo. Tôi cảm nhận được sức nặng đã mất từ lâu, nhiệt độ cơ thể, và tiếng trái tim đang đ/ập rộn ràng trong l.ồ.ng n.g.ự.c!

Tôi đã có lại nhục thân!

"Ban cho ngươi nhục thân mới, ngươi vừa giữ được năng lực Q/uỷ sai, nhìn thấu Âm Dương, xuyên qua hai giới, lại vừa có thân x/á/c phàm nhân đi lại dương gian, trọng trách càng nặng nề hơn. Từ nay về sau, ngươi chính là Nhân Gian Hành Giả, chuyên trách xử lý các sự vụ bất thường xuyên biên giới."

Tôi nhìn đôi bàn tay thực thụ của mình, không thể tin nổi.

"Tạ ơn Diêm Vương đại nhân!" Chúng tôi đồng thanh hô vang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11