Tôi cầm tờ giấy lên đọc lướt qua, gáy như bị giáng một đò/n mạnh, đầu óc trong chốc lát trống rỗng, chẳng còn lại gì.
Giọng của Chu Trạch đột ngột vang lên từ phía sau.
“Đây là hồ sơ từ ngôi trường mà chị cô từng theo học bảy năm trước.”
“Ngày 27 tháng 6, họ nhận được cuộc gọi từ một học sinh tên là Phương Âm.”
“Phương Âm nói muốn chủ động từ bỏ suất nhập học, lý do là gia đình quá nghèo, không kham nổi học phí.”
“Nhà trường đã x/ác nhận lại với cô ấy rất nhiều lần, cuối cùng cũng đồng ý.”
“Ngày 27 tháng 6, đúng là một ngày trước khi cô giao chị gái mình cho bọn buôn người.”
Tôi vo nát tờ giấy trong tay, nghiến răng rít lên từng chữ.
“Giả dối, anh lừa tôi.”
“Phương Âm đâu? Bảo chị ấy ra gặp tôi!”
Chu Trạch thở dài.
“Có một chuyện tôi không hề nói dối cô nửa lời.”
“Một năm trước tại một bữa tiệc riêng tư ở Thái Lan, tôi bị giọng hát cực kỳ hay thu hút.”
“Tôi bước tới nhìn thử, đó là một người phụ nữ không tay không chân.”
“Người đi cùng tôi còn cười và bảo với tôi rằng, đây gọi là “cái bình âm nhạc”.”
“Chỉ cần cho cô ấy chút đồ ăn, cô ấy có thể hát hay mãi không ngừng.”
“Tôi nhìn người phụ nữ ấy mà thấy xót xa vô cùng, muốn bỏ tiền m/ua cô ấy về để c/ứu thoát.”
“Người quản lý lúc đó sững sờ, bảo rằng người phụ nữ này mắc b/ệnh hiểm nghèo sắp ch*t rồi, khuyên tôi nên đổi người khác.”
“Cuối cùng, tôi giấu gia đình mang cô ấy về nhà.”
“Sau khi về, tôi giấu cô ấy trong căn mật thất này.”
“Sau khi trò chuyện, tôi mới biết cô ấy tên là Phương Âm.”
“Từ miệng cô ấy, tôi đã nghe tường tận toàn bộ sự việc em gái ruột b/án chị gái mình cho bọn buôn người.”
“Trong những ngày tháng ở bên Phương Âm, tôi dần dần yêu cô ấy.”
“Nhưng chẳng trụ được bao lâu, cô ấy vẫn vì b/ệnh nặng mà ra đi.”
“Sau khi ch/ôn cất Phương Âm, tôi đã hạ quyết tâm phải b/áo th/ù cho cô ấy.”
“Sau đó, tôi cố tình tiếp cận em gái của cô ấy.”
“Chính là cô, Phương Mạt.”
“Đêm tân hôn, tôi đã lấy đoạn ghi âm của chị cô ra.”
“Đoạn ghi âm đó giống như một chiếc chìa khóa, trực tiếp mở toang cánh cửa bị khóa ch/ặt trong lòng cô suốt bảy năm qua.”
“Những chuyện dơ bẩn giấu sau cánh cửa ấy, hôm nay cuối cùng cũng lộ ra hết rồi.”
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc theo từng đ/ốt xươ/ng lan khắp cơ thể, tôi nghe rõ mồn một tiếng bước chân truyền đến từ lối đi.
Ánh mắt Chu Trạch lạnh như băng, chằm chằm nhìn tôi.
“Mọi lời cô vừa nói, đều đã bị camera giấu kín ghi lại hết rồi.”
“Bảy năm rồi, đã đến lúc cô phải trả lại tất cả những gì đã đá/nh cắp từ chị gái mình.”
Tôi không đáp, mắt dán ch/ặt vào tờ giấy trong tay.
Hai chữ “Phương Âm” cứ to dần trước mắt tôi, cuối cùng biến thành gương mặt tươi cười vừa mờ ảo lại vừa rõ nét của chị gái.
Hình như trước đây chị ấy đối với tôi thực sự rất tốt.
Luôn nhét tiền tiêu vặt của mình cho tôi, kiên nhẫn dạy tôi hát từng câu từng chữ, mỗi khi tôi bị b/ắt n/ạt ở ngoài, chị ấy luôn là người đầu tiên đứng ra đòi lại công bằng cho tôi.
Thế nhưng những chuyện đó đều bị sự đố kỵ và lòng c/ăm th/ù trong lòng tôi che đậy kín mít, tôi sớm đã quên sạch chúng rồi.
Tôi nở một nụ cười khổ, chậm rãi vuốt phẳng tờ giấy nhăn nhúm rồi đặt nhẹ lại lên bàn.
Ngay khoảnh khắc Chu Trạch hoảng hốt kêu lên, con d/ao tỉa lông mày trong tay tôi đã rạ/ch một đường thật mạnh qua cổ họng mình.
Trước giây phút thế giới chìm vào bóng tối, tôi bắt chước giọng điệu của chị gái, khẽ thốt lên câu nói ấy.
“Phương Mạt, chị h/ận em...”