Khi mọi người nhìn thấy đứa con trai đ/ộc nhất của nhà họ Quý đường đường chính chính lại bị một người phụ nữ quát m/ắng.
Mọi người bắt đầu thấy nét mặt của mẹ Quý rõ ràng trở nên vui vẻ hơn.
Bà ta vuốt ve góc váy, giọng điệu bất chợt trở nên hòa hoãn: "Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi, con tự xem lại mình đi, bây giờ trông có ra thể thống gì không."
Một sảnh tiệc, ít nhất cũng phải vài trăm người, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Quý Thời Uẩn.
Anh đã quá quen với việc mẹ Quý dùng cách đ.á.n.h m/ắng mình để lôi kéo sự chú ý, chỉ liếc nhìn một cái rồi không thèm đoái hoài gì đến bà ta nữa.
"Chúng ta đi nghỉ một lát được không?"
Anh ghé sát vào tai tôi, nói khẽ.
Giọng điệu không vững vàng.
Tôi gật đầu, liếc nhìn mẹ Quý đang bị bẽ mặt, sắc mặt đã chuyển sang xanh mét.
Xoay người rời đi.
Ra khỏi sảnh tiệc là một khu vườn lớn, ở giữa là một đài phun nước to.
Quý Thời Uẩn bám lấy tay vịn bên cạnh, bắt đầu thở dốc kịch liệt.
Tôi nhìn anh, thò tay vào túi áo trong.
Đúng lúc này, trước mắt lại xuất hiện các dòng bình luận.
[Ái chà, sao người này vẫn còn ở đây vậy? Mau đi tìm lão phú hào năm mươi tuổi của mi đi chứ!]
[Đến rồi đến rồi, cuối cùng cũng chờ được thời khắc quan trọng mặt trời nhỏ c/ứu rỗi tên đi/ên phát b/ệnh rồi.]
[Quả nhiên chỉ có vị thiếu gia ngây thơ như Lâm Tống, mới là chân ái của Quý Thời Uẩn.]
Các dòng bình luận trôi tuột qua.
Tôi lạnh nhạt nhìn những bình luận đó, hoàn toàn chẳng biết lão phú hào năm mươi tuổi trong miệng bọn họ là ai.
Tôi móc t.h.u.ố.c từ trong túi áo ra, đưa đến bên miệng Quý Thời Uẩn.
Sắc mặt Quý Thời Uẩn tái nhợt, ánh mắt hiện lên vẻ hoang mang, sợ hãi.
Anh hé miệng, định nói điều gì đó, rồi lại ngậm lại.
Ngay lúc này, bên tai tôi bỗng vang lên một tiếng quát sắc bén.
"Anh đang làm gì vậy?"
Tay tôi run lên, viên t.h.u.ố.c rơi xuống đất.
Tôi ngước mắt lên nhìn, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi.
Kẻ đến chính là nhân vật chính thụ trong truyền thuyết, Lâm Tống.
Vị thiếu gia nhỏ bé kiêu kỳ, đang trợn mắt lạnh lùng nhìn tôi, cứ như thể tôi là một kẻ á/c nhân định giở trò đồi bại nhân lúc Quý Thời Uẩn phát b/ệnh.
Tôi nhếch miệng nhìn cậu ta.
"Tôi đút t.h.u.ố.c cho anh ấy uống, không được sao?"
Lâm Tống nhíu mày, rảo bước nhanh đến trước mặt tôi, chắn trước người Quý Thời Uẩn, ra dáng một vị đại hiệp đang một lòng bảo vệ kẻ yếu.
Tôi lảo đảo lùi về sau, suýt chút nữa là đứng không vững.
Đài phun nước cách đó không xa vang lên tiếng rào rào.
Tôi suy nghĩ với vẻ hơi cáu kỉnh.
Dựa theo những bình luận kia, bây giờ đáng ra là lúc nhân vật chính thụ c/ứu rỗi Quý Thời Uẩn đang phát b/ệnh.
Nhưng liệu vị thiếu gia được nuôi nấng trong lồng kính này, có thực sự biết rằng lúc Quý Thời Uẩn thiếu t.h.u.ố.c phát b/ệnh chính là một gã đi/ên thuần túy không?
Kẻ đi/ên làm gì mà chẳng hợp lý, phải không?
Tôi ngậm miệng lại.
Lâm Tống vẫn nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy oán niệm.
Tôi nhún vai.
Giây tiếp theo, Quý Thời Uẩn đột nhiên bạo phát, giáng mạnh một chưởng đẩy Lâm Tống trước mặt ra, cậu ta loạng choạng ngã nhào xuống đất cái rầm.
Lâm Tống hét ré lên, khó tin mà nhìn về phía Quý Thời Uẩn.
Tôi thở dài một hơi.
Quý Thời Uẩn thở dốc nặng nhọc, trong mắt tràn ngập tơ m/áu, cả người như bốc lên ngùn ngụt hơi nóng.
Mắt thấy thần sắc anh có vẻ không ổn, lúc này Lâm Tống cũng mới phản ứng lại.
Cậu ta ngoắt đầu nhìn tôi chằm chằm: "Anh đã cho thiếu gia họ Quý uống t.h.u.ố.c gì thế hả, sao anh ấy lại trở thành bộ dạng thế này?"
Tôi nhìn cậu ta như nhìn một kẻ thiểu năng.
Còn không nhìn ra sao, Quý Thời Uẩn lúc không uống t.h.u.ố.c chính là một kẻ đi/ên.
Trước mắt lại xuất hiện thêm vài dòng bình luận.
[A a, tại sao Quý Thời Uẩn lại đối xử với mặt trời nhỏ của anh ấy như vậy? Anh ấy sẽ phải hối h/ận đó!]
[Không phải chứ, Quý Thời Uẩn bị th/ần ki/nh à, Lâm Tống đang bảo vệ anh ta cơ mà?]
[C.h.ế.t tiệt, đáng lẽ Quý Thời Uẩn dưới sự an ủi tận tình của Lâm Tống sẽ được xoa dịu, sau đó nhất kiến chung tình với Lâm Tống mới đúng chứ?]
Những bình luận trước mắt đã chẳng thể dấy lên chút gợn sóng nào trong lòng tôi nữa.
Rốt cuộc là kẻ nào nghĩ rằng, b/ệnh t/âm th/ần chỉ đơn thuần dựa vào tình yêu là có thể thuyên giảm được vậy.
Tôi cúi người nhặt viên t.h.u.ố.c trên mặt đất lên, cũng chẳng còn đoái hoài gì đến bẩn thỉu nữa.
Tôi điêu luyện dùng mép bàn tay đ.á.n.h ngất Quý Thời Uẩn, sau đó nhét viên t.h.u.ố.c vào miệng anh.
Quý Thời Uẩn mềm nhũn ngã gục vào lòng tôi.
Tôi ngước mắt nhìn vị thiếu gia nhỏ bé trước mặt đang sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch.
"Có người đến rồi kìa, tiểu thiếu gia."
Có lẽ vì không muốn bị người khác nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác này, Lâm Tống vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, rồi vội vã rời đi.
Tôi ôm Quý Thời Uẩn vào lòng, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên trời cao.
Ánh trăng sáng vằng vặc hắt xuống mặt đất, hệt như một lớp lụa mỏng.