ÁN MẠNG 2H SÁNG

Chap 5

13/04/2026 11:25

Bảy ngày trôi qua nhanh chóng. Mọi việc vẫn không có tiến triển gì.

Hung thủ chưa bị bắt, Lưu Thành cũng mất liên lạc.

Nhưng mà danh tính của vài nạn nhân trong phòng đã được x/á/c định và liên lạc với gia đình của họ.

Chỉ có một cô gái, xuất thân từ trại mồ côi, không có người thân, cũng không có bất kỳ ai đến nhận.

Anh cảnh sát trung niên nhìn tôi thở dài.

11.

"Nạn nhân thứ ba, Lưu Tình, từ nhỏ lớn lên ở trại mồ côi, là bạn gái của cậu."

Tôi sững sờ, lật tung bàn lên: "Không thể nào, Tình Tình vẫn luôn liên lạc với tôi, chúng tôi nhắn tin cho nhau mỗi ngày!"

Tôi lại lật điện thoại, đưa cho anh xem những tin nhắn hằng ngày với bạn gái. Anh ấy lướt qua một chút rồi lại đẩy điện thoại lại cho tôi.

"Bác sĩ pháp y đã kiểm tra, đã x/á/c định danh tính người ch*t, điện thoại của bạn gái cậu, có lẽ đang ở trong tay hung thủ, nói cách khác, trong khoảng thời gian này, hung thủ đã giả mạo bạn gái cậu để trò chuyện với cậu, gia đình của mấy người c.h.ế.t khác cũng có tình huống tương tự, vì vậy, chuyện này mới bị giấu kín lâu đến vậy."

"Không thể nào, các người lừa tôi đúng không, bạn gái tôi sao có thể c.h.ế.t được?" Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ập phá đồ đạc trong buồng giam, nhưng không có gì đáng giá.

Anh ấy lại thở dài rồi lặng lẽ bước ra ngoài: "Để cho cậu ta bình tĩnh một chút."

Tôi ngồi trong phòng rất lâu, nước mắt không biết từ lúc nào đã nhòe nhoẹt cả khuôn mặt.

Cảnh sát yêu cầu tôi phối hợp với họ để điều tra vụ án. Tôi không muốn đi, chuyện này đã để lại cho tôi một nỗi ám ảnh rất lớn, tôi lại làm rơi một chiếc điện thoại nữa, nhưng lần này họ nói thế nào cũng không giam giữ tôi nữa, anh cảnh sát trung niên còn tự bỏ tiền túi ra nộp ph/ạt cho tôi.

Tôi là manh mối duy nhất để họ bắt được hung thủ. Vì vậy, tôi phải ra ngoài.

Buổi chiều, anh cảnh sát trung niên đưa tôi đi ăn một bữa no, một nhóm người vây quanh an ủi tôi.

"Anh yên tâm, vừa phát hiện có động tĩnh, chúng tôi sẽ đến ngay!"

"Không thể để một người đi cùng tôi sao?"

"Dễ đ/á/nh rắn động cỏ."

"Biết rồi."

Tối hôm đó, tôi bị nh/ốt một mình trong phòng 1603.

Phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tôi không dám ngủ ở phòng ngủ chính, chỉ trùm chăn ngồi ở hành lang.

Tivi trong phòng khách vẫn bật, nhưng tôi không dám mở tiếng quá to, sợ nếu có chuyện gì thật thì tôi kêu c/ứu cảnh sát sẽ không nghe thấy.

Trong trạng thái tinh thần cực kỳ căng thẳng như vậy, tôi lại ngủ thiếp đi, mơ màng nghe thấy tiếng gì đó giống như giọt nước rơi xuống đất.

Tôi từ từ mở mắt, giây tiếp theo liền ném thứ trong tay ra: "Ch*t ti/ệt! Á á á á á á!"

Cả tòa nhà vang vọng tiếng la hét của tôi.

Cảnh sát vội vàng chạy lên, phá cửa xông vào. Cái đầu vừa rồi còn nằm trong lòng tôi lăn lộc cộc lộc cộc hai vòng trên sàn nhà mới dừng lại, hai chữ "đồ ng/u" trên đỉnh đầu khắc sâu đến tận xươ/ng.

Và cái đầu này, là của Lưu Thành.

Lưu Thành c.h.ế.t rồi.

Tôi sợ đến thần trí hoảng lo/ạn. Cả người trốn trong chăn r/un r/ẩy.

Kẻ đó chắc chắn đang cười, cười khúc khích khúc khích như đêm đó. Chứng kiến sự sợ hãi và k/inh h/oàng của con mồi trước khi c.h.ế.t chắc chắn rất thú vị.

12.

Các cảnh sát lại kiểm tra căn nhà, cuối cùng phát hiện vài dấu chân màu m.á.u trên giường trong phòng ngủ chính. Mùi m.á.u tanh nồng nặc chợt xộc vào mũi, tôi ngồi trên sàn, vừa vặn đối diện với ban công.

Tôi thấy một cái túi ni lông màu đen treo lơ lửng bằng dây thừng đang từ từ trôi xuống, tốc độ rất chậm, như thể có thứ gì đó từ tầng trên đang kéo nó.

"Ban công! Ban công có thứ gì đó!" Tôi hét lớn.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía ban công.

Ngay sau đó, cái túi ni lông màu đen đột nhiên rơi xuống với tốc độ cực nhanh. Một đội người chạy xuống tầng dưới, một đội nhanh chóng chạy lên tầng trên.

Đương nhiên tôi không dám ở lại đây một mình, nên cũng đi theo họ lên tầng.

Tầng 17 không có gì thay đổi so với trước. Tôi đi theo họ lên tầng thượng.

Đúng như dự đoán, không có một ai, nhưng trên nền xi măng có một dòng chữ được xịt sơn đỏ: 【Cư dân 1603 thân mến, đợi tôi đến tìm bạn nhé~!】

Những người ở dưới lầu cũng đã trở về, chiếc túi ni lông đen lớn chứa đầy những mảnh th* th/ể, còn có một đoạn xươ/ng chân đàn ông chưa được băm nát, có một vài chỗ lộ ra ngoài.

Sau chuyện này, tôi dù thế nào cũng không muốn trở về căn nhà của mình một mình nữa. Họ không có cách nào, lại phái hai cảnh sát mặc thường phục theo tôi để mai phục bên trong.

Nhưng nửa đêm sau hung thủ không đến, tôi và hai cảnh sát vẫn không ngủ được.

Hơn 6h sáng, tôi cùng các cảnh sát ra ngoài ăn sáng. Sau đó cùng hai cảnh sát mặc thường phục thuê một phòng trong khách sạn gần khu dân cư rồi ngủ thiếp đi.

Cấp trên lại thay một đội người khác để mai phục gần đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm