Vương hậu của Lang Vương

Chương 8

21/09/2025 15:06

Dạo này ban ngày Hoắc Trang cũng thường xuất hiện.

Hắn chăm sóc ta vô cùng chu đáo, chỉ cần ta hơi nhíu mày tỏ ý không thích món nào, ngay hôm sau món đó sẽ biến mất khỏi bàn ăn. Mỗi tối hắn lại ân cần xoa bóp thắt lưng cho ta. Hắn còn dẫn ta vào thành dạo chơi, vừa m/ua đồ ăn vặt ta thích vừa khẽ đỡ eo ta để tránh người qua đường va phải.

Dần dà, ta nhận ra Hoắc Tranh không đ/áng s/ợ như tưởng tượng. Xoa xoa bụng tròn, ta nghĩ hắn sẽ là một người cha tốt.

Bàn tay ta khựng lại trên bụng bầu, lòng chợt thắt lại. Hoắc Tranh là yêu, có thể sống nghìn vạn năm. Nếu ta ch*t đi, liệu khi hắn tái hôn sinh con, có bỏ bê đứa bé này không? Có đem nó vứt vào rừng sâu mặc sống ch*t?

Những suy nghĩ linh tinh cứ thế ùa về. Hoắc Tranh chưa từng nhắc tới quá khứ, ta không biết mình có phải Vương Hậu đầu tiên của hắn không. Nếu đúng như vậy, phải chăng vài chục năm sau hắn lại có tân hậu, rồi cũng dịu dàng chăm sóc người ấy như thế này?

Nghĩ đến đây, lòng ta bỗng nghẹn lại. Suốt bữa cơm chiều, ta cứ cúi mặt im lặng.

Hoắc Tranh gắp thức ăn cho ta, giọng ấm áp hỏi: "Sao thế? Không yên lòng, đang nghĩ gì vậy?"

Ta không đáp, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm. Đột nhiên hắn đặt đũa xuống, nâng mặt ta lên, nhìn vào mắt ta:

"Nói chuyện mà không thèm đáp, ta làm gì sai mà làm ngươi gi/ận dỗi thế?"

Lời nói nghe như trách móc nhưng Hoắc Tranh lại không hề tức gi/ận, nghe vào, lại như đang tán tỉnh.

Nhìn ánh mắt Hoắc Tranh, ta buột miệng hỏi: "Trước đây... ngươi đã có bao nhiêu Vương Hậu?"

Ý cười lướt qua trong mắt hắn: "Hỏi làm gì? Ngươi gh/en à?"

"Ta chỉ tò mò thôi!" Ta hơi gi/ận quay mặt đi, giọng gi/ận dỗi: "Không muốn nói thì thôi!"

Hoắc Tranh khẽ cười lười biếng tựa vào ghế, chậm rãi nhớ lại: "Nhiều lắm, tính kỹ thì vị đầu tiên là ngày ta hóa thành..."

Ta bỗng thấy nghẹn cổ, bỏ đũa đứng dậy: "Ta ăn xong rồi!"

Đứng dậy, không muốn nghe Hoắc Tranh ngồi kể lể đống Vương Hậu cũ của hắn nữa, muốn ra ngoài hóng gió. Vừa đứng lên đã bị Hoắc Tranh ôm ch/ặt vào lòng. Hắn cúi đầu nhìn ta hỏi:

"Gi/ận rồi?"

Ta giãy giụa muốn đứng lên: "Không có! Buông ra!"

Hắn nắm lấy tay ta, dịu giọng dỗ dành: "Ta sai rồi, ta đùa thôi, chưa từng có ai khác. Từ đầu đến cuối chỉ mình ngươi thôi."

"Nói dối! Lúc nãy ngươi còn bảo..."

Hoắc Tranh không nhịn được ý cười, c/ắt ngang lời nói bằng nụ hôn lên khóe môi ta: "Ngươi đang gh/en đấy à?"

Ta cắn môi im lặng. Hoắc Tranh cũng không gi/ận, vuốt tóc ta nói tiếp:

"Hứa Ninh, ngươi yêu ta."

Hắn khẳng định chắc nịch, trong giọng nói không nén được vui sướng.

Đúng vậy. Ban đầu ta kh/iếp s/ợ Hoắc Tranh - kẻ có thể ngh/iền n/át mạng sống ta dễ như gi*t kiến. Nhưng rồi hắn đối xử với ta quá tốt, khiến trái tim ta không thể không rung động.

Nhưng ta không muốn thừa nhận. Bởi kiếp người ngắn ngủi, ta chỉ có thể yêu một người. Còn hắn - kẻ trường sinh bất lão - có thể yêu rất nhiều người. Cho đến khi ch*t đi, có lẽ ta vẫn sẽ ôm mối tình này mà nhớ hắn, yêu hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
2 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm