Không bằng giả thành thật

Chương 9.2

22/07/2025 17:48

Nỗi đắng cay trong lòng cuối cùng cũng vỡ òa, dòng nước ấm áp lăn dài trên má, tôi đưa tay lau đi, nhưng càng lau lại càng chảy nhiều hơn.

Nghĩ rằng như thế này không ổn, nhưng hoàn toàn không nhịn được.

Tôi không biết mình đang oán trách điều gì, đơn phương vốn đã là nỗi đ/au, mong cầu mà không đạt được vốn là lẽ thường tình của đời người.

Nhưng khi nhìn thấy tình cảm của người khác được đáp lại, cảm xúc có chỗ neo đậu, vẫn cảm thấy vô cùng vô cùng gh/en tị.

Quay người rót hết chỗ rư/ợu Kiều Dự chưa uống vào miệng, rư/ợu trôi xuống cổ họng, kí/ch th/ích đến mức mặt tôi nhăn lại.

Khó uống, nhưng có hiệu quả, nước mắt bị ép lui, lý trí cũng trở lại phần nào.

Nhìn bàn ăn lộn xộn, tôi quyết định dọn dẹp trước khi Phó Trì đến, vừa ném vỏ lon rư/ợu vào thùng rác thì cửa kêu cót két mở ra.

Phó Trì cởi mũ, vuốt lại tóc trán, ánh mắt dừng trên mặt tôi rồi hơi nhíu mày.

"Em không đóng cửa."

Tôi không tự nhiên sờ lên mặt, nước mắt chắc đã khô rồi.

"Ừ ừ, Kiều Dự vừa đi."

Anh không đáp lại, cúi xuống thay giày.

Chiếc áo hoodie rộng màu đen trên người, giống hệt trong bức ảnh.

Xem ra sau khi chia tay người phụ nữ kia, anh đã đến chỗ tôi.

Tôi ép mình bình tĩnh, nhưng khi ngửi thấy mùi nước hoa ngọt ngào hương hoa trên người anh, vẫn không kìm được mà cay mắt.

Người không yêu chẳng có lỗi gì, lỗi là tại tôi, tự cảm động rồi tự hànhz hạz bản thân.

Nén cảm xúc, tôi lục từ tủ quần áo lấy ra chiếc áo phông Phó Trì bỏ quên ở nhà tôi lần trước, ném cho anh.

"Anh thay đồ đi."

Đúng lúc Kiều Dự trước khi say đã chơi hết mọi màn lưu của tôi, có thể dùng làm phông nền.

Chụp ảnh màn hình hoạt hình kết thúc, lọt vào khung hình còn có bắp chân tôi, món ăn khuya trên bàn chưa dọn, và một nửa tấm lưng của Phó Trì.

"Anh và cô ấy...." Mở miệng mới nhận ra cổ họng hơi nghẹn, vội ho nhẹ che giấu: "Ăn với nhau từ khi nào thế?"

"Hai tiếng trước."

Tôi cúi xuống chỉnh sửa văn bản trên điện thoại: [Bia sau khi kết thúc công việc ngon lạ thường! Có người mất ba tiếng mới thông màn, hơi gà, nhưng có thể dùng để nhậu.]

"Như thế này được không?"

Phó Trì chỉ liếc qua màn hình, bình thản nói: "Cứ thế đi."

Tôi nghi ngờ anh còn chưa xem kỹ.

Đang thời kỳ thăng tiến mà bị chụp ảnh đi ăn riêng với phụ nữ, giờ xem ra anh cũng không lắm bận tâm.

Phải chăng... Phó Trì muốn rời khỏi nhóm.

Nhấn gửi, chụp màn hình gửi cho chị Hứa, việc tôi có thể làm đã xong.

Phó Trì lặng lẽ ngồi, lướt xem những bình luận tăng vọt dưới bài Weibo của tôi.

Dường như anh rất thích xem phản ứng của người hâm m/ộ, đôi khi còn khẽ nở nụ cười.

Tôi lên tiếng nhắc nhở: "Anh vẫn chưa gọi xe à? Bên em giờ này ít xe lắm."

Lúc này Phó Trì mới đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7