Quy Tắc Tình Yêu

Chương 5

08/08/2024 15:49

5

Lúc Giang Dẫn Xuyên xuất hiện ở trước mặt, Hạ Noãn còn ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, người đàn ông đội mũ đen che nửa bên mặt, đường hàm dưới thanh tuyển lưu loát, đẹp mắt kỳ cục.

Hắn giơ dù ngồi xổm xuống, tháo mũ lưỡi trai trùm lên đỉnh đầu cô: “Lớn như vậy rồi, trời mưa không biết về nhà?”

Cô hơi ngửa đầu, cổ họng cay xè, người bạn trai mình dùng th/ủ đo/ạn cứng rắn có được này, thật sự đội mưa tới tìm cô: “Em chỉ là rất muốn gặp anh.”

Đột nhiên bị ôm lấy, thân thể Giang Dẫn Xuyên cứng đờ, theo thói quen đưa tay xoa xoa gáy cô, thấp giọng: “Ngốc.”

Mưa to, trên đường không có xe, Hạ Noãn kéo quần áo ướt đẫm bị hắn đưa tới bệ/nh viện gần đó, phòng bệ/nh yên tĩnh không tiếng động, nhân viên chăm sóc vừa rời đi, cô nhịn không được nhìn về phía cô bé đang ngủ trên giường, muốn hỏi cái gì lại nghẹn lại.

Trong phòng người nhà, Giang Dẫn Xuyên tìm quần áo của mình cho cô: “Thay trước đi.”

Hạ Noãn nhận lấy, do dự trong nháy mắt: “Em ấy sẽ khỏe chứ.”

“Bệ/nh bạch cầu mãn tính, nói không chừng.”

“Có thể cấy ghép tế bào gốc không?”

“Ừ, tháng sau phẫu thuật.” Giọng người đàn ông rất dịu dàng, nhìn về phía cô: “Em, nội y, ướt không.”

Mùa hè này, dầm mưa khẳng định ướt, Hạ Noãn ngượng ngùng gật đầu.

Giang Dẫn Xuyên chậc một tiếng, có chút bất đắc dĩ: “Số đo.”

“...70c.”

An tĩnh đến x/ấu hổ, có lẽ là cảm nhận được tầm mắt bản năng của người đàn ông, cô che ng/ực: “Nhìn cái gì!”

Hắn dựa vào vách tường, cười lười biếng: “Không giống.”

“...”

Cô gái bị nói hai má đỏ bừng, Giang Dẫn Xuyên không trêu chọc cô nữa, đứng thẳng người đồng thời xoa xoa gáy: “Giúp tôi chăm sóc, rất nhanh trở lại.”

Hạ Noãn sửng sốt, hiểu ý của hắn, sống lưng thẳng tắp: “Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”

“...”

Bên ngoài mưa chỉ tăng không giảm, đã gần mười giờ tối, cửa hàng cũng không có ai, hắn tìm được quầy, báo số đo xong, nhớ tới bộ dáng da mịn thịt mềm của cô, lại gọi nhân viên b/án hàng lại: “Phiền cô lấy đồ đắt tiền.”

“Mấy cái này chất lượng đều rất tốt, thưa anh, chọn cái nào?”

“...” Thật c/on m/ẹ nó phiền toái, Giang Dẫn Xuyên quét mắt: “Hồng...”

“Có hai bộ màu hồng, chọn kiểu nào?”

“...”

Trở lại phòng bệ/nh, người phụ nữ ngồi ngay ngắn bên giường bệ/nh, đúng thật giống như chấp hành nhiệm vụ, hắn đi qua, nhấn nhẹ vai cô, nhẹ giọng: “Đi thay.”

Đưa tới cũng là hai cái túi, một cái là quần áo, một cái khác là mì gói.

Hạ Noãn cảm giác trái tim đ/ập thình thịch, phỏng chừng ngồi lâu, chân có chút tê dại, lúc đứng dậy không đứng vững, cũng may người đàn ông đỡ lấy cánh tay của cô.

Vừa định mở miệng, cô bé trên giường không biết đã tỉnh từ lúc nào, tầm mắt dừng lại trên người hai người bọn họ, giọng nói non nớt: “Anh, em mơ thấy anh có bạn gái.”

“...”

Hạ Noãn đột nhiên căng thẳng, có cảm giác gặp người nhà, nhưng cô bé hình như là nói mớ, trở mình tiếp tục ngủ.

Trở lại phòng người nhà, phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, cô vừa lấp đầy bụng, ngồi ngẩn ngơ một lúc, cẩn thận nhớ lại mới phát hiện Giang Dẫn Xuyên rất có giáo dưỡng, mình luôn ép hắn làm một số chuyện không thích, tuy rằng hắn không muốn nhưng cũng đều làm theo.

Nghĩ như vậy Hạ Noãn sinh ra cảm giác áy náy, cô có tính là b/ắt n/ạt người thật thà không?

Thôi, để ý kh/inh hay b/ắt n/ạt cái gì, tuổi trẻ chính là đem người mình thích bắt được tới tay!

“Em ngây ngô cười cái gì?”

Khóe miệng Hạ Noãn cứng đờ, ánh mắt nhìn người đàn ông giống như nhìn người bệ/nh t/âm th/ần, sau đó ánh mắt đột nhiên sầm xuống, trên người hắn chỉ mặc một cái quần thể thao màu xám, dây rút bên hông lỏng lẻo rũ xuống.

Nhìn thấy cơ bụng không sót một chút gì, không phải khối lớn, mà cân xứng kiểu cởi ra nhìn có thịt, đường nét cơ bắp trên vai cổ lưu loát, dưới ánh đèn gân xanh dưới bụng nhuw ẩn như hiện kéo dài xuống, người nhìn cũng mặt đỏ tim đ/ập.

Đây chính là sức quyến rũ của sinh viên trường cảnh sát sao, c/on m/ẹ nó ai chịu nổi.

Hạ Noãn nhịn không được nuốt xuống cổ họng: “Ở bên anh rất vui vẻ nha.”

Giang Dẫn Xuyên không phát hiện khác thường, cũng miễn dịch với lời ngon tiếng ngọt của cô, cầm một chiếc áo phông trắng lên người, ngoài cửa sổ mưa vẫn còn rơi: “Ngày mai đưa em về, có thể không.”

Ánh mắt Hạ Noãn vẫn còn tự do trên người hắn: “Có thể!” Một giây sau lại thốt ra: “Anh mặc quần áo làm gì?”

“...”

Hạ Noãn ngẩn ra, gương mặt trong nháy mắt nóng bỏng, hoang mang rối lo/ạn: “Em đi tắm…”

Tiếng đóng cửa vang lên, Giang Dẫn Xuyên đứng tại chỗ, bỗng dưng nở nụ cười, ý thức được cái gì lại thu liễm khóe môi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng đi công tác, ngôi nhà thứ hai của anh không giấu được nữa

Chương 5
Khi xếp lại quần áo, tôi chạm phải một phong thư gấp gọn trong túi áo vest chồng mình - "Thông báo Phụ huynh". Nhưng nó không phải từ trường con gái tôi đang học. Mở ra xem, mục tên học sinh ghi rõ: Lâm An Lạc. Phụ huynh là... Lâm Cảnh Minh. Chồng tôi tên chính là Lâm Cảnh Minh. Không chần chừ, tôi thẳng tiến đến ngôi trường ấy, xưng danh "Phụ huynh của Lâm An Lạc" để hỏi thăm tình hình. Giáo viên đáp ngay: "Phụ huynh An Lạc vừa đón bé xong, chắc chưa đi xa đâu". Tôi lặng lẽ theo sau, đúng lúc nhìn thấy chồng mình một tay dắt cậu bé, tay kia ôm eo người phụ nữ lạ mặt, đang cúi đầu cười khẽ. Tôi siết chặt điện thoại gọi cho anh ta, giọng điệu bình thản: "Khi nào về?" Anh giật mình giây lát rồi nghe máy: "Lần này công tác lâu, chắc ba bốn ngày nữa". Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp rõ nét khoảnh khắc ba người họ. "Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, tôi xin nhận lấy."
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0
Ưu ái Chương 7