Đế Vương Chỉ Có Một Trường Phong

Chương 12

20/06/2026 22:13

Tiêu Thừa Cẩm dang rộng vòng tay.

“Trường Phong, lại đây ôm ta.”

Vừa ôm lấy nhau, ta và hắn đồng thanh nói:

“Bệ hạ g/ầy đi nhiều rồi.”

“Trường Phong g/ầy đi nhiều rồi.”

Bốn mắt nhìn nhau.

Cả hai đều bật cười.

Tiêu Thừa Cẩm nói:

“Vì nhớ ngươi mà g/ầy đi đấy.”

Hắn bế ngang người ta lên, đặt lên long sàng, rồi vội vàng cởi ngoại bào của ta.

Gấp đến vậy sao?

Còn chưa kịp trò chuyện tử tế mà.

Nhưng ta vẫn ngoan ngoãn thuận theo.

“Nhiều thêm bảy vết thương.”

Bàn tay Tiêu Thừa Cẩm chậm rãi lướt trên người ta, đ/au lòng nói.

Tay hắn dừng lại trên vai trái.

“Chỗ này là vết thương do tên b/ắn.”

Sau đó hắn xoay người ta lại.

Bàn tay dừng nơi một vết s/ẹo trên lưng.

“Chỗ này là vết đ/ao.”

Hóa ra là ta hiểu lầm hắn.

Ta cười thoải mái:

“Da th!t ta thô ráp, chẳng đ/au chút nào.”

“Nói bậy. Sao có thể không đ/au?”

Tiêu Thừa Cẩm cúi xuống hôn ta.

Hắn dịu dàng đến cực điểm.

Cẩn thận hôn lên từng vết s/ẹo trên người ta.

Nụ hôn dần dần trượt xuống thấp hơn.

...

Đây chính là đương kim thiên tử đấy à.

---

20

Ngoài chức quan cao và bổng lộc hậu hĩnh.

Tiêu Thừa Cẩm còn ban cho ta một tòa phủ đệ rộng lớn.

Ban thì ban vậy thôi.

Thật ra hắn chẳng tình nguyện mấy.

Nhưng đường đường một vị Đại tướng quân mà không có phủ riêng thì cũng không hợp lễ.

Có điều.

Tòa phủ ấy đúng như ý nguyện của hắn.

Ta gần như chẳng ở đó bao giờ.

Đêm nào ta cũng ngủ trong tẩm cung của hắn.

Chớp mắt đã đến mùa ngọc lan nở.

Ta cùng Tiêu Thừa Cẩm thưởng hoa trong Ngự hoa viên.

Hoa ngọc lan trắng muốt, đẹp vô cùng.

Nhìn là biết Tiêu Thừa Cẩm rất yêu thích loài hoa này.

Ta nghịch cành hoa trong tay rồi nói:

“Ta cũng muốn trồng ngọc lan trong phủ.”

Đi ngang qua Phượng Nghi cung.

Tiêu Thừa Cẩm bỗng kéo ta đi vào.

“Ngươi muốn trồng gì ở đây?”

Ta chẳng hiểu ý hắn.

Khó hiểu nhìn lại.

Tiêu Thừa Cẩm giải thích:

“Nơi này cũng là cung điện của ngươi.”

Phượng Nghi cung...

Là nơi ở của Hoàng hậu qua các triều đại.

Nhất thời ta không biết phải đáp lời thế nào.

Tiêu Thừa Cẩm nheo mắt, đầy hứng thú nhìn ta.

Suy nghĩ một lát.

Ta đưa ra quyết định:

“Trồng hoa quế đi.”

Dường như hắn rất hài lòng với câu trả lời ấy.

“Được.”

---

21

Sau khi trở về kinh thành.

Danh tiếng của ta vang dội khắp nơi.

Đúng lúc có một vị tướng quân thành thân, gửi thiệp mời ta dự tiệc.

Ta uống hơi nhiều.

Người đầy mùi rư/ợu.

Không muốn về cung làm Tiêu Thừa Cẩm khó chịu nên nghỉ lại phủ tướng quân.

Ai ngờ ngày hôm sau.

Tống Trì lại kéo ta cùng mấy vị tướng khác đi uống tiếp.

Đến lúc trở về cung.

Trên đường lại gặp một toán cường đạo.

Ta và Tống Trì chia nhau truy đuổi.

Khi bắt được đám cư/ớp thì đã sang giờ Tý.

Ta đành quay lại phủ tướng quân nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Tiêu Thừa Cẩm nổi gi/ận.

Không chịu để ý tới ta.

Ta lục tìm khắp dân gian, m/ua đủ thứ đồ chơi mới lạ để dỗ dành hắn.

Hắn nhận hết.

Nhưng thái độ vẫn lạnh nhạt.

Buổi tối còn không cho ta vào tẩm cung.

Ta nằm trên xà nhà của Càn Thanh cung, nói chuyện với hắn qua mái ngói.

“Bệ hạ còn định gi/ận bao lâu nữa?”

“Trăng hôm nay tròn lắm.”

“Hay bệ hạ cũng lên mái nhà ngắm trăng đi?”

Tiêu Thừa Cẩm hừ lạnh:

“Lên mái nhà uống rư/ợu à?”

Đúng là...

Ta bật cười.

Ai ngờ lại bị thị vệ ngự tiền coi thành thích khách.

“Có thích khách!”

“Mau bảo vệ bệ hạ!”

“...”

Cuối cùng.

Ta bị ép phải chui lên long sàng của Tiêu Thừa Cẩm.

Trốn trong lòng hắn.

Tiêu Thừa Cẩm siết cằm ta đến đ/au nhức.

Bên ngoài truyền tới tiếng hô:

“Bảo vệ bệ hạ!”

Tiêu Thừa Cẩm cúi đầu liếc ta một cái.

“Không sao.”

Ngoài điện vang lên giọng Vân Phong.

Chẳng mấy chốc mọi thứ lại yên tĩnh.

Tiêu Thừa Cẩm thong thả nói:

“Bắt thích khách... Lại bắt trúng Hoàng hậu của trẫm rồi.”

Ta kéo cổ áo hắn.

“Thích khách còn muốn làm chuyện to gan hơn với bệ hạ nữa.”

---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm