Sắc mặt Ôn Lai tối sầm, nhưng không thể phản bác được gì. Có Tư Trì ở đây, đám người kia còn mong ngóc đầu lên được chắc?

Tôi quay một vòng giữa đám đại thần Liên bang, ai nấy đều cười nịnh hót.

Một nửa vì sợ tôi, nửa còn lại thì sợ Tư Trì.

Thế là cái nhóm bảo thủ nhất trong Liên bang, cuối cùng cũng phải nín thở mà công nhận thân phận của tôi.

Còn có vài kẻ len lén đến gần, ngoài mặt giữ bộ dạng nghiêm nghị, trong lòng thì cúi đầu khúm núm cầu khẩn:

“Trình Hứa, chỉ cần cậu đừng khai ra tôi, tôi gửi cậu phong bao gấp đôi.”

Tôi cười nhẹ:

“Được thôi.”

Không biết đã thu được bao nhiêu phong bao, tôi mới chịu tách khỏi đám người ấy, định tìm Tư Trì để trao đổi chút tin tức.

Nhưng vừa xoay người, cả khán phòng bỗng náo lo/ạn.

Có người hoảng hốt kêu lên:

“Là mùi tin tức tố của Thượng tá Tư Trì! Ngài ấy lại phát b/ệnh rồi!”

“Không đúng, còn có mùi của omega nữa! Hai luồng tin tức tố đang… giao hòa sao?”

Tôi không ngửi được tin tức tố, chỉ có thể men theo hướng đám đông chạy tới.

Cảnh tượng trong phòng khiến tôi ch*t sững...

Tư Trì đang đ/è ch/ặt Ôn Lai xuống đất, bàn tay siết lấy cổ cậu ta đến trắng bệch.

“Dám dùng tin tức tố dụ tôi phát tình? Chán sống rồi à?”

Mặt Ôn Lai tím bầm, hơi thở đ/ứt quãng.

“Tin tức tố của tôi… có thể xoa dịu cho anh. Hành tinh á/c Kha còn chế được th/uốc trị rối lo/ạn tin tức tố… chỉ cần anh đồng ý liên hôn với tôi, tất cả… đều là của anh…”

“Tự tìm ch*t.”

Tư Trì gầm khẽ, cảm xúc mất kiểm soát.

Chỉ cần hắn thêm chút lực, cổ Ôn Lai chắc chắn sẽ g/ãy nát.

Tôi vội lao tới, kéo hắn lại.

“Tư Trì.”

Từng ngón tay Tư Trì bị tôi gỡ ra khỏi cổ Ôn Lai, rồi ôm ch/ặt lấy người đàn ông đang r/un r/ẩy trong cơn kích động.

Bình thường hắn luôn điềm tĩnh, lý trí đến đ/áng s/ợ, nhưng lúc này, tin tức tố khiến hắn giống hệt một con thú bị dồn đến cực hạn.

Tư Trì vùi mặt vào vai tôi, hơi thở nặng nề, khàn giọng nói:

“Tôi không phải dã thú… Trình Hứa, đừng xem tôi là kẻ chỉ biết phát tình.”

Tôi ôm Tư Trì ch/ặt hơn, dìu hắn rời khỏi phòng, cùng hắn vượt qua cơn phát tình kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm.

Mỗi ngày, Tư Trì chỉ có vài giờ tỉnh táo.

Khi nhìn thấy trên người tôi chi chít dấu răng, ánh mắt hắn luôn đỏ hoe, không ngừng lặp lại:

“Xin lỗi… thật xin lỗi…”

Tôi chỉ khẽ cười, siết hắn vào lòng:

“Không sao đâu, em tự nguyện.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cướp mất suất vào Thanh Bắc của tôi, tôi liền đi nhập ngũ, kẻ thế chỗ hoảng loạn

Chương 20
Điểm thi đại học của tôi nằm trong top 50 toàn tỉnh, chắc chắn đỗ Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, thế nhưng cho đến tận ngày khai giảng, tôi vẫn không nhận được giấy báo nhập học. Lục Dữ Xuyên, bạn trai quen nhau được hai tháng, đột ngột đề nghị chia tay với tôi: “Tô Thanh Hòa, chúng mình chia tay đi, cô không đỗ đại học, tôi không muốn bị cô kéo chân.” Tôi vô cùng cam chịu, cho đến khi lướt thấy bài đăng trên mạng xã hội của bạn cùng lớp Hạ Vãn Nhu. Cô ta giơ tờ giấy báo nhập học của Thanh Hoa, cười rạng rỡ: “Đi thực hiện lời hứa thôi, và cả chàng trai của em nữa @Lục Dữ Xuyên.” Lục Dữ Xuyên trả lời ngay lập tức bằng một biểu tượng trái tim: “Sau này cùng nhau sát cánh nhé.” Toàn thân tôi lạnh toát. Điểm số của Hạ Vãn Nhu căn bản không thể đỗ vào Thanh Hoa, tại sao cô ta lại được nhận, còn tôi thì không? Tay tôi run rẩy bấm số gọi cho văn phòng tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng điệu có chút nghiêm nghị: “Bạn Tô, bạn đã được trường chúng tôi nhận rồi, giấy báo nhập học đã được gửi đi từ tháng trước, hệ thống hiển thị bạn đã nhập học.”
Sảng Văn
0