“Đừng thông báo chuyện này cho ba người kia.”
Hệ thống 017 đáp rất nhanh:
“Đã ghi nhận.”
Không hiểu sao, Tô Hoài An lại có dự cảm câu hứa này chẳng đáng tin chút nào.
## Chương 2: Người cha thứ nhất mang theo một thanh đ/ao
Tô Hoài An đến b/ệnh viện trực thuộc Cục Quản lý để kiểm tra.
Kết quả x/ác nhận hệ thống không chẩn đoán nhầm.
Th/ai nhi tám tuần tuổi, nhịp tim ổn định. Ba loại năng lượng trong cơ thể còn yếu nhưng đã tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh, khiến hai máy kiểm tra thông thường quá tải.
Bác sĩ phụ trách là người từng xử lý nhiều sự cố xuyên thế giới. Ông xem xong báo cáo, tháo kính xuống rồi nghiêm túc hỏi:
“Trước tiên, tôi cần nói rõ một chuyện. Đây là cơ thể của anh. Anh có quyền quyết định tiếp tục hay chấm dứt th/ai kỳ, bất kể Cục Quản lý hay ba nguồn mã sinh mệnh kia có ý kiến thế nào.”
Tô Hoài An im lặng một lúc.
“Nếu chấm dứt thì sao?”
“Ở thời điểm hiện tại vẫn có thể thực hiện an toàn. Sau tuần thứ mười hai, thần thức th/ai nhi sẽ ổn định, nguy cơ đối với anh tăng lên rất nhiều.”
“Nếu giữ lại?”
“Anh sẽ phải theo dõi đặc biệt suốt th/ai kỳ. Cục Quản lý chịu toàn bộ chi phí, cung cấp nhà ở bảo hộ, đội y tế và khoản bồi thường trọn đời. Tôi cũng sẽ yêu cầu ba nguồn năng lượng phải được cân bằng, nếu không cả anh lẫn đứa trẻ đều gặp nguy hiểm.”
Tô Hoài An hỏi thêm rất nhiều điều.
Cậu hỏi về nguy cơ tổn thương thần h/ồn, về khả năng đứa bé sinh ra không khỏe mạnh, về việc liệu ba điểm neo có làm thay đổi tính cách hay ký ức của con hay không.
Bác sĩ trả lời từng câu, không né tránh cũng không thúc ép.
Cuối cùng căn phòng yên tĩnh trở lại.
Tô Hoài An nhìn hình ảnh nhỏ xíu trên màn hình siêu âm. Cậu không nhìn ra tay chân, càng không thể tưởng tượng sinh mạng nhỏ ấy sau này sẽ có gương mặt thế nào.
Đúng lúc đó, một d/ao động cực nhẹ truyền tới từ bụng dưới, như thể có ai dùng đầu ngón tay chạm khẽ vào cậu từ bên trong.
Hệ thống 017 nhỏ giọng:
“Th/ai nhi đang phản ứng với cảm xúc của ký chủ.”
Tô Hoài An nhắm mắt vài giây rồi mở ra.
“Tôi giữ lại.”
Đây không phải quyết định của Cục Quản lý, không phải của hệ thống, càng không phải của ba Long Ngạo Thiên ở những thế giới xa xôi.
Đó là quyết định của chính cậu.
Sau khi ký x/ác nhận, Tô Hoài An nộp đơn khiếu nại chính thức. Cục Quản lý lập tức đình chỉ nhóm kỹ thuật phụ trách khoang phục hồi, đồng thời cam kết cung cấp toàn bộ hỗ trợ y tế, chỗ ở và bồi thường.
Tô Hoài An không vì thế mà hết gi/ận.
Cậu chỉ tạm thời gác việc đòi trách nhiệm sang một bên để tập trung bảo vệ đứa bé.
Bác sĩ kê th/uốc dưỡng thần h/ồn, dặn cậu nghỉ ngơi đầy đủ và tuyệt đối tránh tiếp xúc đột ngột với nguồn năng lượng cấp S.
Tô Hoài An hỏi:
“Thế nào được xem là nguồn năng lượng cấp S?”
“Chẳng hạn ba nam chính đã cung cấp mã nguồn sinh mệnh.”
Tô Hoài An bật cười khô khốc.
“Ba người ấy đều ở tiểu thế giới khác, không thể tự nhiên xuất hiện trước mặt tôi.”
Hệ thống 017 bỗng phát ra tiếng cảnh báo.
“Phát hiện d/ao động không gian bất thường.”
Nụ cười trên mặt Tô Hoài An cứng lại.
“Ở đâu?”
“Cách vị trí ký chủ ba phẩy hai kilômét. Cường độ d/ao động đang tăng nhanh.”
“Mức độ tương đồng năng lượng là bao nhiêu?”
Hệ thống ngừng một giây.
“Chín mươi chín phẩy chín phần trăm với thế giới mạt thế.”
Tô Hoài An lập tức đứng bật dậy.
“Có thể đóng khe nứt không?”
“Không thể.”
“Che giấu vị trí của tôi thì sao?”
“Đang thử nghiệm.”
“Thành công không?”
“Không.”
Hệ thống nhỏ giọng bổ sung:
“Đối phương đã khóa được điểm neo linh h/ồn của ký chủ.”
Tô Hoài An đứng giữa hành lang, trước mắt tối sầm.
Trong ba Long Ngạo Thiên, người cậu không muốn gặp nhất lúc này chính là Cố Trầm Uyên.
Không phải vì hắn đ/áng s/ợ nhất, mà bởi hắn là người hành động nhanh nhất.
Tạ Vô Trần ít nhất còn biết nói đạo lý.
Lục Đình Chu dù có đi/ên cũng sẽ lập kế hoạch trước.
Chỉ có Cố Trầm Uyên, một khi đã x/ác định mục tiêu, hắn có thể phá ba bức tường, ch/ém mười con x/ác sống và bắt người về rồi mới nhớ ra phải hỏi nguyên nhân.
Hệ thống lên tiếng:
“Đối phương đã đến thế giới hiện thực.”
“Vị trí hiện tại là siêu thị đối diện b/ệnh viện.”
Tô Hoài An quay đầu nhìn qua cửa sổ.
Phía bên kia đường, không gian trên khu thực phẩm đột nhiên méo mó. Đèn trong siêu thị đồng loạt chớp tắt, một khe nứt màu đen xuất hiện giữa hai kệ hàng.
Khách m/ua sắm hoảng hốt bỏ chạy.
Từ trong bóng tối, một người đàn ông cao lớn chậm rãi bước ra.
Hắn mặc áo tác chiến màu đen, trên vai còn vương m/áu của sinh vật biến dị. Gương mặt lạnh lùng, đường nét sắc bén, đôi mắt đen sâu thẳm mang theo sát khí chưa kịp thu lại.
Trong tay hắn là một thanh đ/ao dài.
Một nhân viên siêu thị r/un r/ẩy hỏi:
“Anh… anh cần m/ua gì?”
Cố Trầm Uyên lạnh lùng đáp:
“Tìm người.”
“Anh có ảnh không?”
Hắn im lặng.
Ở thế giới mạt thế không còn thiết bị chụp ảnh hoạt động ổn định, trong tay hắn chưa từng có một bức ảnh hoàn chỉnh của Tô Hoài An.
Nhưng hắn không cần ảnh.
Điểm neo linh h/ồn đang kéo hắn về một hướng.
Cố Trầm Uyên ngẩng đầu.
Qua lớp kính của b/ệnh viện đối diện, ánh mắt hai người chạm nhau giữa khoảng cách hàng trăm mét.
Tô Hoài An cứng đờ.
Cố Trầm Uyên cũng đứng yên.
Thanh đ/ao trong tay hắn rơi xuống đất.
Một giây sau, người đàn ông đã biến mất khỏi siêu thị.
Hệ thống 017 gấp gáp cảnh báo:
“Đối tượng đang di chuyển với tốc độ cao.”
“Năm trăm mét.”
“Ba trăm mét.”
“Một trăm mét.”
“Đã tiến vào b/ệnh viện.”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.