Trên tay Tiểu Mỹ vậy mà cũng xuất hiện một sợi chỉ đỏ! Hơn nữa ngay phía trên cổ tay là một vết s/ẹo bị khoét thịt rõ mồn một! Nhìn vết m/áu rỉ ra dưới lớp băng gạc, chứng tỏ vết thương này chỉ vừa mới bị khoét!
Tôi ngoái đầu nhìn đĩa thịt xào trên bàn, dạ dày bỗng cuộn lên những cơn buồn nôn dữ dội.
Trực giác mách bảo tôi, đĩa thịt đó chắc chắn được khoét ra từ chính cánh tay của Tiểu Mỹ.
“Tiếc thật, đĩa thịt xào tôi cất công làm, cậu lại chẳng ăn lấy một miếng.”
Tiểu Mỹ dùng sức hất văng tay tôi ra, hoàn toàn l/ột bỏ lớp mặt nạ giả tạo. Cô ta dùng ánh mắt lạnh lẽo, sắc lẹm găm thẳng vào tôi:
“Cậu! Cậu cũng trúng cổ rồi? Cậu đã sớm muốn gắp lửa bỏ tay người, chuyển nó sang cho tôi đúng không?”
Sắc mặt Tiểu Mỹ trắng bệch, trên trán rịn đầy mồ hôi hột:
“Vốn dĩ tôi cũng không muốn biến cậu thành kẻ ch*t thay đâu. Nhưng tự cậu vác x/á/c đến tận cửa, lại còn hầm súp cho tôi. Tôi lén đi theo cậu xuống lầu, phát hiện cậu đưa súp cho gã ăn mày, tôi liền đoán ngay bát súp đó chắc chắn có vấn đề!”
“Cậu! Cho nên cậu đã biết trước gã ăn mày đó chắc chắn sẽ ch*t?”
Tiểu Mỹ cười khẩy một tiếng, quay người đi vào bếp xách chiếc bình giữ nhiệt ra. Đồng tử tôi chấn động, đây chính là chiếc bình tôi đã đưa cho gã ăn mày!
“Cậu phải cảm ơn tôi đấy. Nếu không nhờ tôi bỏ ra 100 tệ để m/ua lại chiếc bình này từ tay lão ăn mày, cậu nghĩ cảnh sát sẽ không tìm ra cậu sao?”
Tôi căng thẳng vò ch/ặt vạt áo, hơi thở trở nên dồn dập:
“Cậu! Tôi cứ ngỡ kế hoạch của mình đã thiên y vô phùng, không ngờ cuối cùng vẫn lọt vào thiên la địa võng của cậu.”
“Lúc cậu xuất hiện ở bệ/nh viện, tôi đã đoán được cậu đi gặp thằng nhóc đó. Lát nữa cậu sẽ đi gặp nó để giải cổ đúng không? Tôi khuyên cậu một câu, nếu cậu đi, chắc chắn chỉ có con đường ch*t.”
“Dựa vào đâu mà tôi phải tin cậu?”
Trong mắt Tiểu Mỹ xẹt qua một tia q/uỷ dị. Cô ta giơ cổ tay có sợi chỉ đỏ của mình lên:
“Bởi vì cổ thuật trên tay cậu là do tôi hạ, chứ không phải dì lao công. Còn thằng nhóc đó chỉ đang muốn lợi dụng cậu để lấy một mạng đổi một mạng cho bà ta thôi.”