Lâm Dư An giả nghèo để thử lòng bạn trai, nào ngờ người yêu “kỹ thuật viên mắc n/ợ” của cậu cũng đang che giấu thân phận tổng tài.
Hai người chen chúc trong căn phòng trọ mười mét vuông, ngày ngày nhường nhau nửa quả trứng, đến khi Lâm Dư An mang th/ai lại đồng loạt chọn chia tay vì sợ trở thành gánh nặng của đối phương.
Sáng hôm sau, họ cùng bước xuống xe sang tại bãi đỗ xe của hai tập đoàn đối thủ và đồng thanh m/ắng:
“Đồ l/ừa đ/ảo!”
Ba năm sau, bé con đeo kính đen, ngồi limousine cùng ba nhỏ đưa cha tới công ty, còn nghiêm túc dặn:
“Cha cố gắng ki/ếm tiền nhé, con và ba nhỏ sẽ giúp cha tiêu.”
–
Lần đầu tiên tôi gặp Tạ Cảnh Thâm là tại khu thực phẩm giảm giá của một siêu thị bình dân, vào đúng mười giờ tối, khi nhân viên vừa dán nhãn giảm năm mươi phần trăm lên những món đồ sắp hết hạn.
Trên kệ chỉ còn một hộp mười quả trứng.
Tôi và anh đồng thời đưa tay ra.
Hai bàn tay chạm nhau giữa không trung, cùng dừng lại một nhịp.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông cao hơn mình gần nửa cái đầu, mặc chiếc áo khoác màu đen đã bạc ở cổ tay, quần dài không có nhãn hiệu, giày thể thao sạch sẽ nhưng rõ ràng đã được sử dụng khá lâu.
Gương mặt anh rất đẹp, đường nét lạnh lùng, sống mũi cao, đôi mắt sâu và bình tĩnh, chỉ tiếc cả người toát lên vẻ nghèo khó không thể che giấu.
Tất nhiên, vẻ nghèo khó ấy là do tôi tự suy diễn.
Sau này, khi biết chiếc áo khoác “bạc màu” kia là sản phẩm đặt riêng duy nhất trên thế giới, còn đôi giày không nhãn hiệu được làm thủ công với giá đủ m/ua cả căn phòng trọ chúng tôi từng ở, tôi mới hiểu một chân lý.
Con người không nên tùy tiện thương hại người khác.
Đặc biệt là khi bản thân cũng đang giả nghèo.
Tạ thị và Lâm thị cạnh tranh nhau suốt nhiều năm, nhưng tôi chưa từng gặp người thừa kế bên kia.
Tôi học ở nước ngoài từ nhỏ, gần như không xuất hiện trước truyền thông; còn Tạ Cảnh Thâm mới trở về tiếp quản tập đoàn chưa đầy nửa năm, ảnh công khai chỉ có vài tấm chụp nghiêng mờ đến mức nhìn xong vẫn không nhớ nổi mặt.
Chúng tôi biết tên nhau trên giấy tờ, nhưng không biết người thật trông thế nào.
Tôi rời nhà không phải vì gia đình bỏ mặc.
Cha mẹ biết tôi đang ở khu Thanh Hà, mỗi tuần tôi vẫn nhắn cho mẹ một lần để báo bình an; chỉ là sau nhiều năm sống trong cái bóng của Lâm thị, tôi muốn thử tự nuôi mình một thời gian, vì thế kiên quyết không nhận tài xế, vệ sĩ hay thẻ phụ.
Cha tôi gi/ận đến mức ba ngày không gọi điện, sang ngày thứ tư lại lén sai quản gia gửi cho tôi một thùng th/uốc bổ.
Tôi trả nguyên thùng về, còn dặn đừng phá hỏng kế hoạch trải nghiệm cuộc sống của mình.
Về phía Tạ Cảnh Thâm, sau này tôi mới biết anh cũng có lý do riêng.
Anh là người thừa kế chính thức do ông nội chỉ định, nhưng các chi thứ trong Tạ gia chưa từng chịu yên, gần đây còn có người động tay vào sổ sách của một công ty con.
Anh dùng thân phận kỹ thuật viên để âm thầm điều tra, vừa tránh tai mắt trong nhà, vừa tiện nhìn rõ ai đang giở trò.
Hai người vốn nên gặp nhau trên bàn đàm phán, cuối cùng lại chạm mặt ở quầy trứng giảm giá.
Nghĩ lại cũng rất hợp lý: trên thương trường không ai chịu nhường ai, vậy mà lúc tranh một hộp trứng sắp hết hạn, cả hai lại khách sáo đến mức suýt làm nhân viên siêu thị phát cáu.
Tôi nhìn hộp trứng, lại nhìn anh, cuối cùng chủ động rút tay về.
“Anh lấy đi.”
Tạ Cảnh Thâm cũng rút tay.
“Cậu lấy đi.”
Tôi lập tức cảm thấy người đàn ông này nghèo nhưng rất có khí phách.
Tôi nói:
“Tôi chỉ sống một mình, ăn không hết mười quả.”
Anh đáp:
“Tôi cũng sống một mình.”
Hai kẻ sống một mình đứng im trước hộp trứng cuối cùng, không ai chịu nhận.
Nhân viên siêu thị đứng bên cạnh nhìn chúng tôi một lúc, không nhịn được đề nghị:
“Hay hai anh m/ua chung rồi chia đôi?”
Tôi cảm thấy rất có lý.
Tạ Cảnh Thâm cũng không phản đối.
Thế là năm phút sau, chúng tôi ngồi xổm trước cửa siêu thị, nghiêm túc chia mười quả trứng vào hai chiếc túi nhựa.
Khi chia đến quả cuối cùng, tôi phát hiện trong hộp có một quả lớn hơn những quả còn lại.
Tôi tiện tay đặt quả lớn sang phía anh.
Tạ Cảnh Thâm nhìn động tác ấy, ánh mắt hơi khựng lại.
“Cậu lấy quả lớn đi.”
“Tôi không thích ăn lòng đỏ.”
Tôi nói dối không chớp mắt.
Thật ra tôi thích lòng đỏ nhất.
Nhưng nhìn gương mặt lạnh đến tái đi của anh trong gió đêm, tôi đoán người này có lẽ đã nhịn đói cả ngày, bèn rộng lượng nhường lại.
Tạ Cảnh Thâm im lặng mấy giây rồi nhận lấy.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Tôi xách túi trứng đứng lên, phủi bụi trên quần, thuận miệng hỏi:
“Anh ở gần đây à?”
“Khu phố Thanh Hà.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Tôi cũng ở đó.”
“Dãy nào?”
“Dãy sáu.”
Anh nhìn tôi.
“Tôi đang định thuê phòng ở dãy sáu.”
Tôi lập tức nhớ đến tờ giấy cho thuê phòng mà bà chủ vừa dán dưới cầu thang.
Căn phòng tôi thuê rộng mười mét vuông, vốn là phòng chứa đồ được cải tạo lại, chỉ đủ đặt một chiếc giường đơn, một cái bàn gấp cùng một chiếc tủ quần áo nhỏ.
Giá thuê không cao, nhưng đối với thân phận “thanh niên từ quê lên thành phố tự lập” mà tôi dựng nên, một mình chi trả vẫn hơi lãng phí.
Tôi nhìn Tạ Cảnh Thâm từ trên xuống dưới.
Anh là alpha, tôi là omega; chuyện này chẳng cần hỏi cũng nhận ra được từ loại miếng dán ức chế trên gáy mỗi người.
Cả hai đều dùng sản phẩm che mùi loại tốt, bởi vậy từ lúc gặp nhau đến giờ, tôi chỉ ngửi thấy trên người anh mùi nước mưa và xà phòng rất nhạt, hoàn toàn không biết tin tức tố thật sự của anh là gì.
Anh mặc dù trông nghèo, nhưng sạch sẽ, ít nói, khuôn mặt ngay thẳng, có lẽ không phải người x/ấu.
Quan trọng nhất là bờ vai rộng, cánh tay có lực, nhìn rất thích hợp để sửa bóng đèn, chuyển bình nước và đuổi gián.