Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 5

27/12/2024 10:48

Mẹ của Giang Húc đang bận tới bận lui trong bếp, gọt hoa quả, lấy nước cho tôi.

Còn nhiệt tình chào đón: “Tiểu Thi, con vào phòng của Giang Húc nghỉ ngơi một lát đi.”

“Hai đứa làm bài tập trước đi, dì đảm bảo không làm phiền hai đứa.”

Mặc dù ký ức của tôi về chồng tương lai có chút mơ hồ nhưng trong ấn tượng, tương lai tôi gặp mẹ của Giang Húc mấy lần, còn quan tâm tôi như là con gái.

Cảm giác được yêu thương đó.

Tuyệt đối không phải bởi vì tôi là vợ của Giang Húc.

Trong lòng thầm nghĩ: Mẹ chồng như này thật dễ hòa hợp.

Thời gian trung học sao không nghĩ rằng sau này sẽ trở thành con dâu của dì.

Phòng ngủ của Giang Húc chỉ có một cái bàn.

Hai đứa chúng tôi không thể cùng nhau ngồi làm bài tập.

Dù sao tôi cũng không biết làm.

Tái sinh đến trung học.

Đầu óc tôi vẫn trong sáng ngây thơ như thuở đôi mươi.

Kiến thức thời trung học đã quên đi khá nhiều.

Tất cả phải dựa vào buổi sáng hôm sau đến giảng đường chép bài của bạn cùng bàn.

Tôi ngồi lên giường của Giang Húc, xem tranh biếm họa một cách nhàn rỗi.

Giang Húc ngồi vào bàn, cúi đầu làm bài tập.

Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn phủ lên một bên mặt cậu ta một lớp lông tơ màu vàng nhạt.

Tôi quan sát hồi lâu rồi lén lút đưa tay vạch ra đường nét khuôn mặt của cậu ta trong không trung.

Không thể không nói, ngoại hình của Giang Húc được coi là một trong những học sinh top đầu của trường.

Điều này cũng phải nhờ vào vẻ ngoài xinh đẹp của mẹ cậu ta.

Đang mơ màng suy nghĩ, đột nhiên nghe được Giang Húc gọi mình.

“Hạ Thi, điện thoại của cậu đang đổ chuông kìa.”

Cậu ta quay sang nói chuyện với tôi, giọng lạnh lùng.

"Có người gửi tin nhắn cho cậu."

Điện thoại đúng lúc đang sạc ở ổ cắm bên cạnh Giang Húc.

Tôi vội chạy lên lấy.

Là một tài khoản wechat của người lạ.

Hộp ứng dụng kết bạn của bên kia ghi - "Mạnh Triết".

Lúc này tôi mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Mạnh Triết.

Không nhớ có một người như vậy ở trường trung học.

Có lẽ nào... sau khi tôi được tái sinh thì dòng thời gian trong quá khứ bị đảo lo/ạn rồi không?

Tôi b/án tín b/án nghi nhấp một cái "Đồng ý".

Tôi muốn biết lý do tại sao người này lại kết bạn với tôi.

"Tiểu Thi, tới ăn trái cây đi..."

Giọng nói của mẹ Giang Húc từ bên ngoài phòng truyền tới.

Như thể tôi đã nắm được cọng rơm c/ứu mạng.

"Cháu ra đây ạ."

Giữa bàn và giường có một lối đi hẹp, vì vừa cố lấy điện thoại nên đã chặn Giang Húc ở một góc.

Tuy nhiên, ngay lúc cậu ta quay lại, tôi không cẩn thận ngã nhoài về phía Giang Húc.

Cậu ta không ngờ đến hành động của tôi.

Không kịp né tránh, bị tôi đụng phải ngã xuống mép giường.

Thậm chí tôi còn thuận đà ngã ngồi lên trên đùi cậu ta.

Mùa hè.

Chất liệu vải mỏng của đồng phục học sinh.

Ngay cả sự cọ xát nhẹ nhàng cũng có thể mang lại cảm giác kỳ lạ.

Chỉ nghe Giang Húc hít một hơi khí lạnh “Rít…”.

Giọng của cậu ta trở nên khô khốc một chút.

“Hạ Thi..."

“Là cậu cố ý à?”

Cũng cùng lúc đó.

“Chủ nhân, độ hảo cảm của cô và chồng tương lai của mình đã là 25%.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bé con thi được 148 điểm khóc đòi vào Đại học Bắc Kinh

Chương 6
Tôi, trưởng phòng tuyển sinh Đại học Kinh Bắc, bị một kẻ tâm thần hành hung ngay trong khuôn viên trường. "Tìm đúng người rồi, tại sao không cho bảo bảo này vào Kinh Bắc?" "Cô căn bản không biết vì để đỗ vào Kinh Bắc, bảo bảo này đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tội lỗi." Cô gái túm lấy cổ áo tôi, miệng không ngừng xưng bảo bảo, cao 1m65, nặng 165 cân. Cô ta mặc một bộ đồ liền thân trẻ sơ sinh cỡ đại, đội mũ hoa dành cho trẻ em, trên cổ đeo một chiếc bình sữa đen sì. Tôi ngẩn người, gỡ cổ áo ra, kiên nhẫn hỏi: "Bạn học, trước tiên bạn bình tĩnh lại đã, công tác tuyển sinh đại học đã kết thúc rồi, không thể nào xảy ra sai sót được." Nghĩ một chút, tôi bồi thêm một câu: "Năm nay bạn thi được bao nhiêu điểm?" Lời vừa dứt, "bảo bảo" trước mặt lập tức trở nên kích động. Cô ta dậm chân huỳnh huỵch, đống thịt trên người cũng rung lên bần bật theo. "Điểm số! Các người lớn chỉ biết đến điểm số!" "Đại học Kinh Bắc chính vì có những giáo viên tuyển sinh vô liêm sỉ, chỉ biết nhìn vào điểm số như các người, mới biến thành một ngôi trường sùng bái điểm số tầm thường." "Chẳng lẽ bảo bảo thi được 148 điểm thì không thể vào Kinh Bắc sao?" "Bảo bảo yêu Kinh Bắc nhất, bảo bảo chỉ yêu Kinh Bắc, bảo bảo muốn đến Kinh Bắc đi học!" "Bảo bảo muốn, bảo bảo muốn!" Cô ta điên rồi!
Hiện đại
Tình cảm
0
Thuê Phu Quân Chương 8