Sau đó.
Hài lòng ném điện thoại sang một bên.
Đêm đã khuya.
Bên hồ bơi từ lâu không còn ai.
Tôi cầm một ly rư/ợu.
Một mình ngồi xuống.
Mặt nước lấp lánh.
Mang theo hơi lạnh mát rượi.
Có người ngồi xuống bên cạnh.
“Đầu chị đỡ hơn chưa?”
Là cô gái lúc nãy từng đỡ tôi.
Cô ấy do dự một chút.
Rồi hỏi:
“Em thấy Tổng giám đốc Tạ đối xử với chị rất tốt.”
“Chị là bạn gái anh ấy à?”
Tôi không khỏi quay đầu.
Nhìn cô ấy thêm vài lần.
Sự ngưỡng m/ộ trong mắt cô ấy rõ ràng đến thế.
Tôi không nhịn được bật cười tự giễu.
“Sao có thể chứ.”
Tôi nâng ly chạm nhẹ vào ly của cô ấy.
Lắc đầu.
“Dĩ nhiên là không.”
Cô gái mở to mắt kinh ngạc.
Đúng lúc ấy.
Phía sau vang lên một giọng nói.
“Vậy em là gì của anh?”
Tạ Thừa Dã đứng trong bóng tối.
Ánh đèn mờ hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo của anh.
“Hề Tức.”
“Rốt cuộc chúng ta là qu/an h/ệ gì?”
Anh từng bước tiến lại gần.
Nắm lấy vai tôi.
Mạnh đến mức xươ/ng cũng như sắp bị bóp nát.
Cô gái kia đã sớm bỏ chạy.
Tôi im lặng một lúc.
Khẽ nheo mắt.
Vòng tay ôm lấy cổ anh.
Ghép môi sát bên tai.
Nhẹ nhàng gọi một tiếng:
“Ông xã.”
Cả người anh lập tức cứng đờ.
Đôi mắt đen sâu khóa ch/ặt lấy tôi.
“Em... gọi anh là gì?”
“Ông xã.”
Tôi mỉm cười.
Ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh nói xem...”
“Chúng ta là qu/an h/ệ gì?”
Trong mắt anh cuộn lên vô vàn cảm xúc phức tạp.
Anh bế bổng tôi lên.
Sải bước trở về phòng.
Ngày hôm sau.
Mãi gần trưa tôi mới mơ màng tỉnh giấc.
Trên người vẫn đ/è một cơ thể nặng trĩu.
Tôi dùng sức đẩy anh ra.
Vừa xoa cơ bắp đ/au nhức.
Đêm qua.
Không biết anh phát đi/ên cái gì.
Cứ ép tôi gọi “ông xã” hết lần này đến lần khác.
Lại không ngừng hỏi tôi có còn yêu anh không.
Có rời bỏ anh không.
Nghĩ đến đó.
Tôi khẽ cười lạnh.
Tạ Thừa Dã vẫn chưa mở mắt.
Lại vòng tay kéo tôi vào lòng.
Tôi đưa tay chặn anh lại.
“Đừng quậy.”
“Em hẹn Tiểu Trác rồi.”
“Hôm nay phải đến b/ệnh viện thăm con bé.”
Tiện thể cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt anh.
“Tuần sau em ấy phẫu thuật.”
“Anh nhớ dặn bác sĩ giúp em nhé.”
Anh khựng lại.
Cơn buồn ngủ tan sạch.
Lạnh mặt xuống giường.
Tôi vội nắm lấy cổ tay anh.
Giọng đầy sốt ruột.
“Tạ Thừa Dã.”
“Anh còn chưa đồng ý với em.”
Anh nhìn tôi thật sâu.
“Anh sẽ làm.”
“Em không cần lo.”
Lúc ấy.
Tôi mới thở phào nhẹ nhõm.