Tôi tên là Hùng Kim Sơn.
Đúng như cái tên, tôi vừa giống gấu lại vừa giống núi.
Theo lời vợ tôi nói, cơ bắp trên người tôi cứng như đ/á tảng.
Lớp lông thô ráp có thể đ/âm thủng cả đùi anh ấy.
Cả người tôi cao lớn vạm vỡ, cộng thêm tính tình ít nói, nhìn vào là thấy đầy áp lực.
Thực tế thì.
Tôi không phải người của thế giới này.
Năm 30 tuổi, khi còn là lính đá/nh thuê, tôi đã ch*t trên chiến trường Trung Đông vì bị đồng đội đ/âm sau lưng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở thành một nhân vật quần chúng trong thế giới này.
Vì sức mạnh vô địch, chiến lực vượt xa người thường, tôi bị chọn làm vệ sĩ cho thiếu gia nhà họ Quý.
Đang trên đường đến trang viên, hệ thống cưỡng ép trói buộc tôi, lải nhải một tràng dài.
Nào là nhà họ Quý thực chất có hai vị thiếu gia, một thật một giả.
Một người là nam chính lạc quan, một người là phản diện u tối.
Hai người tranh giành cha mẹ, tranh giành gia sản, tranh giành nam chính khác.
Cuối cùng, nam chính thương tích đầy mình rồi uất ức mà ch*t, phản diện cũng bị nam chính trả th/ù, chịu đủ mọi nh/ục nh/ã rồi ch*t không toàn thây.
Còn nhiệm vụ chính của tôi, vật chủ của hệ thống, chính là ngăn chặn bi kịch này.
Hệ thống nói rất chi tiết, nhưng tôi lại thấy vô cùng hoang mang.
Việc này thì liên quan gì đến tôi?
Tôi là một nhân vật quần chúng tầm thường, làm sao ngăn cản được?
Trực tiếp đá/nh ch*t cả ba người bọn họ sao?
Gấu tôi ít học, gấu tôi không hiểu.
Khó khăn lắm mới đến được nhà họ Quý, tôi được dẫn đến trước mặt vị thiếu gia thật.
Lúc này, Quý Vân Đình vẫn chưa phải là vợ tôi.
Anh ấy mặc áo trắng quần trắng, ngồi trong vườn hoa hồng trắng chơi đàn piano.
Những ngón tay thon dài xinh đẹp lướt trên phím đàn đen trắng, tấu lên những nốt nhạc vô cùng mạnh mẽ.
Trước đây tôi đã quen nghe tiếng sú/ng đạn rít gào, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy, tiếng đàn cũng có thể đầy uy lực đến thế.
Quản gia cung kính nói: "Đại thiếu gia, vệ sĩ mới đến rồi."
Quý Vân Đình hơi nghiêng đầu, ánh mắt đặt trên con chim bị mắc kẹt trong bụi gai hoa hồng, không nhìn tôi.
Chỉ một nửa khuôn mặt nghiêng thôi đã lạnh lùng như băng sương, nhưng lại đẹp như một bức tượng ngọc được chạm khắc tỉ mỉ.
Tôi đ/ộc thân suốt 30 năm, chưa từng có hứng thú với phụ nữ, chứ đừng nói là đàn ông.
Thế nhưng, cảnh tượng này vừa lọt vào mắt tôi, chiếc quần đang căng cứng của tôi lập tức x/ấu hổ mà bung ra.
Sau khi bàn giao nhiệm vụ, tối đến, tôi đi tuần tra ở ban công.
Quý Vân Đình bước vào phòng, nhìn thấy bóng dáng to lớn sau cửa kính ban công.
Anh ấy h/oảng s/ợ tột độ, kinh hãi lùi lại phía sau.
"Gấu hoang!"
Tôi bước vào, ngượng ngùng gãi đầu.
"Không phải gấu hoang, có thể nuôi trong nhà."