​Hiện tại chỉ còn lại năm học sinh, hai nam ba nữ. Bề ngoài chẳng có gì khả nghi.

​Lời nói của cô đồng khiến tất cả bắt đầu đề phòng lẫn nhau.

Không khí chùng xuống.

​Bà Shaman là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Vậy thì lần lượt thử từng người thôi.”

​“M/áu gà đen, mực đỏ, gạo nếp đều có sẵn, ai không dám chạm vào chính là q/uỷ!”

​Vừa nói, bà vừa lôi những thứ vừa kể từ trong người ra, bày la liệt dưới đất.

​Nghe vậy, cô đồng lập tức chứng minh bản thân vô tội.

Cô ấy vén tay áo, nhúng cả bàn tay vào chậu m/áu tươi, sau đó chấm vào đống gạo nếp bên cạnh: ​“Xem đi, tôi chẳng sao cả. Tôi là người thật.”

​Có người đi đầu, mọi người nhanh chóng xếp hàng thử nghiệm.

Những người còn lại nín thở theo dõi, vừa sợ người tiếp theo là q/uỷ, lại vừa lo chẳng phải q/uỷ.

​Khi chỉ còn khoảng mười người chưa thử, đột nhiên… Loa phát thanh ở tòa giảng đường phát ra tiếng ồn chói tai.

Tôi vội bịt tai lại.

​Sau tiếng ồn là giọng nói quen thuộc:

​“Nhắc lại lần nữa, chỉ người đầu tiên trừ tà thành công mới nhận được khoản thanh toán cuối cùng.”

​“Chỉ một người thôi nhé.”

​“Ai thành công thì nhớ đến phòng phát thanh tìm tôi.”

​Đây là giọng thầy Lưu, người đã dẫn tôi đến đây!

Không phải anh ta sợ đến mức không dám vào trường sao?

Sao lại còn ở đây phát thanh?

​Vừa dứt lời phát thanh, Dương sư phụ đã đảo mắt liếc nhìn đám đệ tử.

Ngay lập tức, nhóm họ rút ki/ếm gỗ đào đ/âm lo/ạn xạ vào mười người còn lại.

​“Thử từng người làm gì? Chi bằng thẳng tay diệt luôn!”

​Mấy thầy trừ tà khác nghe vậy thì lập tức biến sắc, vội rút ki/ếm xông lên: ​“Không thể để bọn chúng chiếm trước được!”

​Chỉ trong chớp mắt, cảnh tượng trở nên hỗn lo/ạn không thể tả.

Mười người kia hét thất thanh bỏ chạy tán lo/ạn, có kẻ lao vào phòng học, kẻ trốn xuống cầu thang, người chui vào nhà vệ sinh.

Đám thầy trừ tà như mèo vờn chuột, đuổi theo sát nút.

Chẳng mấy chốc chỉ còn nghe tiếng gào thét van xin, không thấy bóng người.

​Những người trừ tà khác tỉnh ngộ, cũng lục tục rút pháp khí đuổi theo, miệng lẩm bẩm ch/ửi rủa: ​“Mẹ kiếp, lũ này đúng là vô phép tắc!”

​Cả tòa nhà chìm vào cuộc rượt đuổi đi/ên cuồ/ng.

Tôi định chạy theo thì chợt thấy dòng bình luận:

​[Chủ phòng đừng đi! Ở yên đây an toàn nhất!]

​[Đúng rồi, nhân vật chính phim kinh dị nào cũng ngốc, cứ thích đi lẻ.]

​Tôi gi/ật mình dừng bước.

Tại sao lại nguy hiểm?

Đang phân vân thì tôi quay đầu nhìn lại.

​Cha xứ cũng định đi theo nhưng thân hình m/ập mạp khiến hắn thở không ra hơi sau vài bước, đành đứng lại.

Bà Shaman và cô đồng thì chẳng nhúc nhích.

​Cô đồng nhìn la bàn trên tay, vẫn nhíu mày: ​“Sao tôi vẫn thấy có gì đó không ổn...”

​Đột nhiên cô ấy nhận ra điều gì đó, vội vã chạy đến lan can nhìn xuống.

Mặt cô ấy lập tức tái nhợt.

​“Sao thế?” Tôi hỏi.

​Cô đồng r/un r/ẩy chỉ tay xuống dưới.

Tôi nhìn xuống theo hướng tay cô ấy, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

​Th* th/ể nữ sinh đáng lẽ phải nằm trong vũng m/áu đã biến mất!

Không chỉ th* th/ể, mà cả vũng m/áu dưới đất cũng không còn dấu vết.

​Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại vàng mã vương vãi khắp nền đất.

​Bình luận r/un r/ẩy:

​[Úi trời, hết h/ồn!]

​[Chả sợ tí nào, thôi lười dậy quá, tè ra giường cho xong.]

​Tay cô đồng run bần bật giữ la bàn, kim chỉ vẫn quay tít.

Cha xứ và bà Shaman cũng trở nên nghiêm nghị.

​“Lên phòng phát thanh ngay.” Bà Shaman nhìn chúng tôi, “Nơi này chắc chắn còn ẩn tình, phải tìm thầy Lưu hỏi cho ra lẽ.”

​“Nếu không, e rằng tất cả chúng ta đều không thoát được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm