1
Tịch Diễn, anh em tốt của Thẩm Quyện Chu, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tán thưởng.
Nhận xét: "Th/ủ đo/ạn đỉnh đấy, thế mà lại cư/ớp được tri/nh ti/ết của Thẩm Quyện Chu cơ à."
Tôi nghe không hiểu lắm.
Bởi vì Thẩm Quyện Chu đâu có đeo khóa tri/nh ti/ết.
Tri/nh ti/ết của hắn làm gì cần phải cư/ớp.
Tôi chỉ thả ra một chút tin tức tố, kéo lấy ống tay áo hắn, đỏ hoe mắt nhìn hắn.
Thế là hắn bộc lộ bản tính của một Alpha, lý trí trong mắt cũng tan biến trong chớp mắt.
Hắn đ/è nhào tôi xuống, đi/ên cuồ/ng lao vào.
Một Alpha làm giường rung đến mức sắp sập, thì rốt cuộc lấy đâu ra tri/nh ti/ết chứ?
Nhưng lời của tôi xưa nay không nhiều, cũng sẽ không cố tình đi bôi nhọ người yêu cũ.
"Chuyện tình nguyện từ hai phía, không tính là cư/ớp chứ?"
Tôi nhạt nhẽo đáp lại.
Tôi thì chẳng sao cả, dù sao quen Thẩm Quyện Chu ba tuần, tôi lời to rồi.
Cuối cùng còn nắm được quyền chủ động, ngay lúc ba tuần vừa kết thúc, đã đi trước một bước đ/á luôn Thẩm Quyện Chu.
Nhưng thanh mai trúc mã của tôi là Du Cẩn lại không thể chấp nhận được.
Cậu ấy đ/ập bàn đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt Thẩm Quyện Chu, hai mắt bốc lửa.
"Ý gì đây? Thẩm Quyện Chu, chưa đến một tháng, cái đồ ch.ó má nhà cậu đã đem Kiều Sơ... đã...!"
Ồ, phải rồi.
Cậu ấy chỉ biết tôi quen Thẩm Quyện Chu ba tuần, chứ không biết những chuyện cần làm chúng tôi đều đã làm hết rồi.
Có đôi khi Du Cẩn giống như ông bố nghiêm khắc chưa từng tồn tại của tôi, bảo bọc tôi hơi thái quá.
Chỉ sợ tôi bị tên Alpha ất ơ nào lừa đi mất, đến mức tôi chẳng dám để lộ nửa điểm phong thanh.
Nhưng tôi không ngờ Thẩm Quyện Chu lại to mồm đến thế, lại dùng cái lý do này để từ chối các Omega khác.
Đồ th/ần ki/nh.
Bị Du Cẩn đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng mặc kệ.
2
Thẩm Quyện Chu và cậu Omega kia vốn đang ở bên ngoài phòng học.
Cái giọng của hắn thực sự oang oang đến mức khó hiểu, tất cả mọi người trong phòng học đều nghe thấy hết.
Tôi đang cảm thấy hơi mất mặt nên lấy tay che kín mặt.
Bây giờ Du Cẩn lại đang cãi nhau tay đôi với hắn.
Cả lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, ánh nhìn cực kỳ phức tạp.
Tôi liếc nhìn Tịch Diễn một cái, ra hiệu bảo anh ta mau lôi Du Cẩn đi.
Tịch Diễn nhún vai, nhướng mày đầy vẻ thưởng thức nhìn Du Cẩn.
Hoàn toàn lờ tôi đi.
Thẩm Quyện Chu bước tới mấy bước, hai tay đút túi quần, uể oải tựa vào cửa lớp.
Chạm trán với ánh mắt của Du Cẩn.
"Đã làm sao?"
Rồi lại tỏ vẻ như chợt hiểu ra, ung dung nói:
"Ồ, sao cậu biết tôi đã đ.á.n.h dấu Kiều Sơ rồi?"
Đúng là ăn nói hàm hồ.
Du Cẩn xù lông, xắn tay áo lao lên định đ/ập cho Thẩm Quyện Chu một trận.
"Sao mày dám hả?! Kiều Sơ mới mười chín tuổi, mày đã dám đ.á.n.h dấu cậu ấy? Tao phải đ.á.n.h c.h.ế.t thằng khốn nạn nhà mày!"
Tôi hết cách, đành đưa tay kéo Du Cẩn lại.
Lên tiếng đính chính: "Là đ.á.n.h dấu tạm thời, tạm thời thôi."
"Đến kỳ phát tình, hết cách rồi, đ.á.n.h dấu tạm thời một chút cũng tốt mà."
Du Cẩn vẫn chưa hề bình tĩnh lại.
"đá/nh dấu gì cũng không được sất!"
Cậu ấy quay sang nhìn Tịch Diễn, nghiến răng nghiến lợi.
"Tịch Diễn, anh ra đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cho tôi."
Tịch Diễn chống cằm, lười biếng mà phóng khoáng dựa vào bàn ghế: "C/ầu x/in anh đi, anh sẽ suy nghĩ thử xem."
"Dù sao thì anh với cậu ta cũng là trúc mã, anh chẳng có lý do gì vì trúc mã của em mà đắc tội với trúc mã của anh cả, đúng không?"
Hai chữ "trúc mã" được nhấn rất mạnh.
Lặp đi lặp lại tận ba lần.
Thẩm Quyện Chu lạnh nhạt nhấc mí mắt lên, hờ hững nói với Du Cẩn: "Đã yêu đương với Tịch Diễn rồi, còn định làm ch.ó giữ nhà cho Kiều Sơ đến bao giờ nữa?"
"Chó giữ nhà thì làm sao? Mẹ kiếp hôm nay tao phải c.ắ.n c.h.ế.t mày."
Du Cẩn vừa định lao tới.
Tịch Diễn đã ôm ch/ặt lấy eo cậu ấy, tiện tay ném một cuốn sách về phía Thẩm Quyện Chu.
Lạnh lùng nói: "Ăn nói cho đàng hoàng vào."
Thẩm Quyện Chu hừ lạnh một tiếng, giơ ngón tay thối về phía anh ta.
"Cái đồ có bồ quên bạn."
3
Lại nữa rồi.
Ba gã Alpha đúng là một cái rạp hát, lại bắt đầu diễn tuồng rồi.
Kể từ khi Du Cẩn và Tịch Diễn thành đôi, hai người họ thường xuyên ca bài này.
Thẩm Quyện Chu gh/ét bỏ Du Cẩn vì cậu là một Alpha lặn, trong khi bạn thân của hắn lại vì tên Alpha lặn này mà thần h/ồn đi/ên đảo.
Còn Du Cẩn thì chướng mắt việc tôi thầm mến Thẩm Quyện Chu, một kẻ ai đến cũng không từ chối, bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất lại lăng nhăng.
Tịch Diễn thì lại vì Du Cẩn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho tôi mà gh/en t/uông vớ vẩn, ăn nói xỉa xói.
Xem bọn họ cãi nhau cũng khá thú vị, coi như một chút gia vị trong cuộc sống tẻ nhạt của tôi.
Có lúc thậm chí tôi còn muốn vỗ tay, khuyên ba người họ hay là ba chữ A cùng yêu nhau luôn đi cho xong.
Mô hình tam giác chắc chắn sẽ rất vững chắc, hoàn toàn không cần bận tâm đến suy nghĩ của một Omega là tôi đây.
Nhưng mà nói ra thì có nguy cơ bị đ.á.n.h hội đồng đến c.h.ế.t.
Thôi bỏ đi.
Tránh xa ra là được.
Tôi thở dài một hơi, thu dọn sách vở ghi chép rồi bước ra ngoài.
"Kim Ngư, tôi đi thư viện đây, đi trước nhé."
Du Cẩn gật đầu, cản Thẩm Quyện Chu đang định nhấc chân đi theo tôi lại.
Thấp giọng cảnh cáo: "Kiều Sơ nhà tôi là một đứa trẻ ngoan như thế, cậu đừng hòng làm hư cậu ấy!"
"Hai người đã chia tay rồi, bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ giám sát cậu 360 độ, đừng hòng đến gần Kiều Sơ nửa bước!"
Thẩm Quyện Chu hoàn toàn không để tâm, trào phúng cười một tiếng.
"Chỉ dựa vào cậu?"
"Không có Tịch Diễn thì cậu tính là cái thá gì?"
Du Cẩn tức đến ngứa răng, nhưng cũng không cam lòng tỏ ra yếu thế.