"Tinh Yểm, sao anh lại đến đây?"

Phó Tinh Yểm nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, liếc nhìn: "Tôi quen cậu à? Địa vị và thân phận của cậu đủ tư cách nói chuyện với tôi không?"

Từ Khiêm bị chặn họng, mặt biến sắc.

"Lần trước cậu nhờ người tìm tôi, nói muốn bàn chuyện hợp tác kinh doanh phải không?"

Từ Khiêm lập tức cười toe toét tiến lại, cúi người tới gần sát: "Đúng vậy đúng vậy, Phó thiếu gia ý định thế nào? Hay chúng ta tìm chỗ yên tĩnh nói chuyện?"

"Không cần, bây giờ cậu quỳ xuống trước mặt tôi, tôi có thể cân nhắc đồng ý với cậu."

Nụ cười của Từ Khiêm lập tức đông cứng lại.

Xung quanh vang lên tiếng cười kh/inh bỉ như chuông bạc của Lâm Ngư.

Phó Tinh Yểm bất lực lắc đầu: "Cậu vẫn không dám dấn thân."

Phó Tinh Yểm đi đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng nói: "Thẩm Quân, anh đã đứng trước cửa nhà em cả ngày rồi, anh có thể nói chuyện với em chưa?"

Anh ta bị b/ệnh sao!

Một câu nói đùa cũng coi là thật.

Tôi thực sự không muốn gặp anh ta trong hoàn cảnh này.

Kéo Lâm Ngư rời đi ngay lập tức.

Tối hôm đó, tôi mất ngủ.

Đầu óc chỉ toàn hình bóng Phó Tinh Yểm.

Có lẽ do uống rư/ợu nên n/ão không kiểm soát được.

Mãi đến sáng tôi mới chợp mắt.

Ngủ một giấc đến tận chiều.

Tỉnh dậy, tôi đột nhiên cảm thấy bụng đói cồn cào, bèn xuống lầu định tìm đồ ăn.

Không ngờ lại thấy Phó Tinh Yểm mặc tạp dề đang nấu ăn trong bếp.

Hiếm có khó tìm.

"Anh làm gì ở đây? Tự ý đột nhập vào nhà người khác là phạm pháp đấy."

"Bác Thẩm cho anh vào."

Bố tôi?

"Anh nói gì với ông ấy?"

"Rất nhiều, em muốn nghe không?"

"Không muốn."

"Vậy ăn cơm trước nhé, được không?"

Tôi định cự tuyệt rồi đuổi anh ta đi với vẻ mặt lạnh lùng.

Nhưng cái bụng không chịu nghe lời.

Mười phút, tôi ăn hết ba bát cơm.

Phó Tinh Yểm mặt dày không chịu đi.

Bất kể tôi dùng cách gì cũng vô ích.

Đáng gh/ét là bố tôi còn tin mấy lời đường mật của anh ta, thậm chí còn giúp anh ta nói tốt.

Không biết anh ta đã nói gì trước mặt bố tôi.

Khiến tôi lại trở thành người ngoài.

Một đêm nọ, tôi thực sự không chịu nổi nữa.

Lén lút lẻn vào phòng anh ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm