MINH NGUYỆT CHIẾU HỒN QUY

Chương 3

30/10/2025 16:35

8.

Bộ n/ão của hệ thống quả nhiên không bình thường.

Lúc đang tắm, đột nhiên thấy một người chui ra từ gầm giường của mình, cười hề hề nói là đến đưa th/uốc. Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy rợn người. Đây chẳng phải là bi/ến th/ái thuần túy sao?

Thượng tiên nghiêng đầu nhìn tấm lưng mình, "Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi, người có Tiên Cốt thì c.h.ế.t không được đâu. Hai ngày là khỏi."

Ta túm ch/ặt góc áo ngài không buông, "Đã mang tới rồi, thoa chút th/uốc không mất nhiều thời gian đâu."

Dỗ người vào ngồi trong phòng, vén áo lên, ta mới thấy vết thương nhỏ mà ngài nói nghiêm trọng đến mức nào.

Khi còn b/án bánh bao ở phàm gian, ta luôn nghe người ta nhắc đến, Thời Khanh Thượng tiên làm gì cũng không màng tính mạng. Trên người lúc nào cũng có vết thương cũ chồng lên vết thương mới.

Nhưng tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác. Một nhát ki/ếm đ.â.m xuống, sâu đến mức có thể thấy cả xươ/ng. Thế nhưng ngài này lại chẳng hề để tâm. Cứ dùng vải trắng quấn qua loa, không rỉ m.á.u nữa thì mặc kệ.

Khi rắc th/uốc bột lên, Thượng tiên rên lên một tiếng. Ngài gọi ta, "Bình An. Thời thế bây giờ không yên bình, ngươi không nên đến đây."

Ta biết. Ta thấy đám đệ tử trong môn đang tăng cường huấn luyện. Cũng thấy hàng người dài dằng dặc bên ngoài. Kéo dài đến tận chân núi.

Triều đại nhân gian thay đổi. Tiên giới ngày càng lụi tàn. Tân chủ M/a giới khát m.á.u t/àn b/ạo, khiến ba cõi chấn động không yên. Trong lúc phong ba bão táp, đây là lứa đệ tử cuối cùng Tiêu D/ao Tông thu nhận.

Cửu Trùng Thiên phái Chiến thần Yến Húc đi đàm phán. Mọi người đếm từng ngày, mong ngóng, cuối cùng cũng chờ được người trở về.

Đây là lần đầu tiên ta gặp tiên nhân từ Cửu Trùng Thiên.

Đối phương mang theo một thanh đại đ/ao bên hông, người cao lớn, toàn thân đầy sát khí. Trông đặc biệt đ/áng s/ợ.

Ta có chút tò mò, "Thượng tiên, nếu ngài giao đấu với vị Chiến thần này, có bao nhiêu phần thắng?"

Thời Khanh cười bảo ta nghĩ quá nhiều, "Thế thì ta chắc chắn không phải đối thủ của hắn. Nhưng Yến Húc là Chiến thần Cửu Trùng Thiên, không có lý do gì để giao đấu với ta."

9.

Yến Húc cầm một phong thư trong tay, nội dung bên trong khiến trái tim của tất cả mọi người treo lơ lửng.

Là phong thư do đích thân Tân M/a chủ viết: [Thời Khanh thân mến.]

Chỉ gửi riêng cho Thượng tiên xem. Không ai biết trong thư viết gì.

Chỉ biết ngày hôm sau, Tiêu D/ao Tông mất tích một Thời Khanh. Cùng biến mất còn có tiểu đồ đệ mới thu nhận của ngài.

Hôm đó ta đặc biệt dậy sớm, ngồi xổm ở con đường mà Thượng tiên nhất định sẽ đi qua. Ở cuối con đường, có một người đội nón có màn che đi về phía này, khi đi ngang qua ta thì khựng lại. Có chút không chắc chắn, "Bình An?!"

Ta rút thanh Thần ki/ếm đang dùng làm đệm Iót dưới m.ô.n.g ra, "Thượng tiên, lần sau pha th/uốc có thể cho đủ liều lượng một chút. Liều lượng quá ít, dễ không có tác dụng."

Nghĩ đến chuyện tối qua, ta còn muốn cười. Chắc Thời Khanh ít khi lừa gạt người khác, ngay cả khi hạ th/uốc cũng quá căng thẳng. Hết nhìn bên này lại sờ bên kia, Trông có vẻ rất bận rộn.

Chỉ là không biết đang bận rộn cái gì. Liên tục giục ta mau uống nước. Nhưng nhìn vào chén nước, ta vẫn thấy những hạt bột chưa tan hết.

Ta vốn không nên biết chuyện ngài một mình đến M/a giới. Nhưng không chịu nổi lúc ngủ, hệ thống cứ lải nhải bên tai.

[Thời Khanh sắp đi M/a giới một mình rồi, ngươi đừng ngủ nữa, mau đi cùng hắn đi!]

[Như vậy mới có thể hoàn thành nhiệm vụ!]

[Tạ Bình An!]

10.

Thượng tiên lườm ta một cái, nhưng cũng chẳng có cách nào, "Vậy ngươi đi theo sát ta, ta sẽ bảo vệ ngươi."

Bây giờ là lúc thời tiết đẹp nhất. Vạn vật đều sinh trưởng sum suê. Khi đi lướt qua, trong không khí là đủ loại hương thơm.

Một cơn gió thổi, lớp lụa trên nón lá của Thượng tiên sẽ phất phơ chạm vào n.g.ự.c ta. Ta nhìn chằm chằm một lúc.

Sau đó không kìm được mà kéo ngài lại, "Thượng tiên, nón đội bị lệch rồi."

Điều chỉnh ngay ngắn lại vị trí, ta cúi đầu nhìn vào đôi mắt ấy.

Long lanh. Rất đẹp.

"Mắt Thượng tiên đẹp thật đấy!"

Thời Khanh cẩn thận sờ sờ mí mắt mình, cong mày cười với ta, "Cảm ơn."

Hệ thống không ngừng khen ngợi ta, [Có tiến bộ rồi, chỉ số cảm xúc cũng cao hơn rồi!]

Ta gãi đầu, [Ta có nói dối đâu, vốn dĩ rất đẹp mà.] Rất hợp với người.

11.

Ranh giới giữa người và m/a là những ngôi làng nhỏ. Đó là con đường tất yếu để đi vào M/a giới.

Đến gần hơn, đã không còn thấy người sống. Một vài ngôi nhà thậm chí đã ch/áy đen, nhìn từ xa như những tảng đ/á ch/áy lớn. Gió mang theo mùi m.á.u tanh nhàn nhạt lẫn với mùi cỏ xanh.

Nơi đây ch/ôn vùi vô số oan h/ồn.

Thượng tiên cùng ta nhổ cỏ cho những gò đất nhỏ bên cạnh làng, dọn dẹp sạch sẽ. Vừa nhổ vừa nói, "Một gia đình ba người, đều c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn lớn."

"Trong này là một cặp vợ chồng già, họ lớn tuổi rồi, chạy không nhanh, cũng khóc không thành tiếng. Ngày M/a tộc đến, họ là những người c.h.ế.t đầu tiên."

"..."

Thanh Thần ki/ếm trong tay ta im lặng lạ thường, lần đầu tiên không có ý kiến gì.

Gò đất cuối cùng khá lớn. Nơi đó ch/ôn cất tất cả những đứa trẻ trong thư viện. Lúc M/a tộc đến, mọi người còn đang chống cằm nghe phu tử giảng bài.

Sau đó cả phòng tràn ngập m.á.u tanh. Phu tử vì bảo vệ lũ trẻ đã chặn ở cửa, nhưng cuối cùng cũng không giữ được một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn.

Thượng tiên làm xong, lại đi vòng qua bên cạnh, ngồi xổm xuống, đ/ốt nốt vài tờ tiền giấy cuối cùng.

Lúc này ta mới để ý, ở đó có cắm một tấm bảng gỗ. Không tên không họ, chỉ là một tấm bảng gỗ.

"Đây là một M/a tộc, khi hai giới hoà bình, hắn thường hóa thành hình người đến đây. Hôm đó cùng phu tử đứng chặn ở cửa, cũng c.h.ế.t rồi. Bình An, đó là lần đầu tiên ta biết, M/a tộc sau khi ch*t, không để lại bụi trần."

Lúc chúng ta đến, ta mang theo hai túi tiền giấy đầy ắp, đi dọc con đường này, giờ chỉ còn lại hai cái túi rỗng. Nhìn cảnh tượng tan hoang trước mắt, ta có chút tò mò, "Hệ thống, ngươi nói ai sẽ yêu một M/a tôn như thế này? Một kẻ đi/ên ư?"

Trong đầu ta tiếng điện xì xèo, không có ai trả lời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7