Cảm nhận được cái nhìn khác lạ của anh, cả người tôi cứng đờ. Lần trước khi tôi có "phản ứng", anh cũng nhìn tôi bằng ánh mắt y hệt thế này!

Tôi nhìn theo hướng mắt anh xuống phía dưới...

Trời đất ơi! Cửa đóng then cài gì mà toang hoác thế kia! Vừa rồi ở nhà vệ sinh một trận hỗn lo/ạn, tôi quên béng mất cái vụ này!

Tôi luống cuống tay chân, định dùng một tay kéo khóa lên, nhưng cái khóa quần vẫn ngang bướng y như lúc nãy.

"Để tôi giúp em."

Giọng nói vang lên trong xe. Tôi cứ ngỡ anh định cầm giúp cái bình nước, ai dè, anh lại đưa tay về phía "chỗ đó".

Xoẹt ——

Lê Hành đúng là "giúp người giúp cho trót", còn rất tận tâm cài luôn cái cúc quần cho tôi nữa!

Này... anh ơi! Anh kéo khóa một phát mượt mà như lụa thế kia, làm em trông chẳng khác gì một thằng "trà xanh" giả vờ kẹt khóa để thả thính anh vậy!

Gương mặt vốn đang trắng bệch vì sợ hãi, nay lại phủ thêm một lớp đỏ bừng thẹn thùng.

Trong khoang xe yên tĩnh, trái tim tôi lại đang diễn ra một trận binh biến hỗn lo/ạn. Tôi khẽ vuốt ve cái bình giữ nhiệt trong tay. Sự hoảng hốt dần được xoa dịu bởi hương thơm thanh mát của hoa mộc và quế trên người anh.

Cái thứ nước trắng nhạt nhẽo vô vị mà bình thường tôi chẳng bao giờ thèm uống, nay lại thấy có chút vị ngọt đầu môi.

Cái bình này... thực ra tôi đã âm thầm sưu tầm một cái y hệt từ lâu rồi. Nó đã ở bên cạnh Lê Hành từ lúc anh còn vạn hào quang cho tới khi không ai ngó ngàng tới. Cái bình giữ nhiệt này cùng với phong cách "cán bộ lão thành" của Ảnh đế họ Lê đã bao lần lên hot search, đến mức mấy blog giải trí còn trêu là phụ kiện không thể thiếu của anh mỗi khi đi quay phim hay công tác.

5.

Đúng là họa phúc khôn lường!

Sau sự cố đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Lê Hành đã có một bước nhảy vọt ngắn hạn, rõ ràng là đã thân thiết hơn rất nhiều!

Lấy danh nghĩa là để "đền ơn", tôi thường xuyên tặng anh ấy đồ ăn vặt, trà sữa, và lần nào anh cũng nhận hết. Thậm chí, anh còn kiên nhẫn giảng giải kịch bản cho tôi nghe nữa.

Dưới bóng ô che nắng, đường xươ/ng quai hàm sắc sảo như d/ao tạc của anh dường như cũng trở nên mềm mại hơn. Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, có lúc lại nhìn đến thất thần.

"Thịnh Tuần!"

Nghe thấy đối phương gọi tên mình lần thứ 67, tôi vội vàng nở nụ cười tươi rói nhìn lại.

"Dù đây là cảnh quay cuối cùng trước khi đóng máy, nhưng em cũng không cần quá căng thẳng."

"Trước giờ em vẫn luôn thể hiện rất tốt mà."

Đáy mắt tôi hiện lên những tia sáng rạng rỡ: "Thật sao? Anh thật sự thấy em thể hiện tốt ạ?"

Trong phút chốc vì quá kích động, tôi trực tiếp xuyên qua những trang kịch bản, nắm ch/ặt lấy tay anh! Rồi lại hoảng hốt buông ra, cúi đầu vuốt phẳng những nếp nhăn trên tờ giấy hết lần này đến lần khác.

Nhưng giấy đã nhăn thì vẫn cứ nhăn, cũng giống như trái tim đang lo/ạn nhịp của tôi, khó lòng bình lặng lại như ban đầu.

Vành tai tôi khẽ đỏ lên, nhưng vẫn cố dùng chút kỹ năng vụng về để che giấu tình cảm: "Xin lỗi anh, vừa rồi em kích động quá. Từ trước tới giờ chưa có ai khen em diễn tốt cả, ngay cả quản lý của em cũng bảo em là kiểu diễn viên 'có nhan sắc mà không có diễn xuất'."

Yết hầu của Lê Hành khẽ chuyển động, anh bật ra một tiếng cười khẽ. Đôi môi mỏng vừa định nói gì đó thì đạo diễn đã lớn tiếng gọi hai chúng tôi ra quay cảnh cuối cùng.

Đi sau Lê Hành nửa bước, ánh mắt rực lửa của tôi tham lam ngắm nhìn bóng lưng anh từng chút một. Tôi chỉ muốn bước chân anh chậm lại một chút, thời gian trôi chậm đi một chút. Không muốn đóng máy nhanh như thế, cũng không muốn phải chia xa.

Tuy nhiên, cảm giác mất mát khi phim đóng máy nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi bồn chồn lo lắng khác. Tôi sợ rằng sau này mình sẽ không còn lý do gì để liên lạc hay gặp gỡ Lê Hành nữa. Vì vậy, tôi quyết định sẽ lấy hết can đảm, tìm cơ hội trong buổi tiệc mừng đóng máy để tỏ tình với anh!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất