Đốc Công... Cứng Được!!!

Chương 5

20/06/2024 17:18

5.

Lần lượt di dời từng bức bình phong đi, ánh nắng chói chang cũng bị chặn đi khá nhiều.

Cuối cùng ta cũng đã nhìn rõ khuôn mặt của tráng sĩ.

Mãng bào màu đỏ, đai lưng ngọc khấu.

Nhìn rõ rồi.

Ch*t tâm rồi.

Hóa đ/á rồi.

Bay màu rồi.

Ta bình lặng trút bỏ màu sắc, biến thành một bức tranh tĩnh.

Bức họa không tĩnh vẫn tốt hơn hẳn là tĩnh.

Ân Duật cười như gió xuân: “Lần nào gặp mặt, công chúa cũng làm cho th/ần ki/nh ngạc.”

Ta định thần lại, khiêm tốn nói: “Tàm tạm.”

Ân Duật “ừm” một tiếng.

Hắn gạt đi tóc mai lộn xộn của ta: “Vậy công chúa có suy xét nếu như có người nào khác đi ngang qua đây lại nhìn thấy đường đường nàng là một công chúa lại treo đầu hay treo chân ở đây, vậy người ta sẽ cảm thấy thế nào?”

Ta suy nghĩ: “Không bỏ công chuyến này.”

Ân Duật:...

Ta nhìn thấy rồi.

Ta nhìn thấy hắn cười không nổi nữa rồi.

Sao ngài không cười đi?

Là tính tình của ngài không thích cười à?

Ân Duật lạnh lùng liếc nhìn một cái: “Chắc chắn.”

“Cũng chính là sẽ bị biến thành trò cười về phép tắc trong các buổi trà dư tửu hậu.”

Ta nhăn nhó nói: “Không sao đâu, một đời rất nhanh mà.”

Hắn hơi nheo mắt lại, sầu n/ão cười với ta: “Được rồi.”

“Vậy công chúa cứ treo ở đây đi, cởi bỏ luôn y sam.”

Ân Duật thong thả ung dung ngồi xổm xuống.

Đầu ngón tay thô ráp chạm vào má ta, hắn vuốt ve từng chút một, cuối cùng biến thành mu bàn tay rồi lại vuốt ve khắp nơi, cực kỳ trêu chọc.

“Trước khi một đời trôi qua thì làm thêm mấy lần.”

Chỗ bị ngón tay của hắn chạm vào nóng như lửa đ/ốt.

Bên cạnh ta là Khương Độ đang phát ra tiếng “ha ha ha”.

Ta cứng đờ nhìn sang một bên.

Khương Độ ngượng ngùng cười, chà hai tay vào nhau như ruồi chà chân, ánh mắt đầy sự hóng hớt ch/áy bỏng: “Cái đó… làm phiền rồi, hay là ngươi kéo ta ra trước rồi hai người tiếp tục nhé?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm