Họp lớp cấp ba.
Trí nhớ tôi không quá tốt, chuyện đã qua quá lâu, không còn nhớ rõ cụ thể đã xảy ra điều gì.
Chỉ nhớ sau buổi họp lớp đó, Lưu Từ lại như phát bệ/nh, trói tôi vào đầu giường, hành hạ suốt một ngày một đêm.
“Em có đi không?”
Cằm hắn tựa lên vai tôi, trong giới hạn tôi cho phép, vừa không an phận vừa ngoan ngoãn.
“Ừ, đi.”
Giờ đám người đó đều là nhân vật có tiếng tăm.
Lấy danh nghĩa ôn chuyện cũ để bàn làm ăn mà thôi.
Dù đã biết đáp án, tôi vẫn hỏi:
“Còn anh?”
“Tất nhiên. Họp lớp là ổ ươm ngoại tình đấy, anh phải trông chừng em.”
Không phải chất vấn hằn học.
Sự chiếm hữu đáng yêu biết bao.
Tôi xoay người, sờ lên má hắn.
Vết bầm kia đã tan từ lâu.
Tôi không nhịn được, lại cúi xuống hôn hắn một cái.
Gương mặt đẹp đến mức khiến người, thần lẫn q/uỷ đều phải gh/en tị.
Bất kể khi nào nhìn thấy, tim tôi vẫn đ/ập thình thịch.
Đầu ngón tay đột nhiên co lại.
Ngoại trừ ngày đó.
Ngoại trừ mỗi một ngày sau ngày đó.
Tôi hạ mắt xuống.
“Ừ, trông chừng tôi.”
Chỉ một thoáng thất thần như vậy, tôi từ bỏ ý định “câu cá chấp pháp” ban đầu.
Ngày dài tháng rộng, không cần chỉnh sửa hắn quá hà khắc.
Ở những dịp như thế này, cho đủ cảm giác an toàn… có lẽ cũng không tệ.
Nghĩ vậy, suốt buổi tụ họp, tôi cố ý giữ khoảng cách vừa đủ, điểm đến là dừng.
Nhưng vẫn không ngăn nổi những người nhiệt tình khoác vai bá cổ, động tay động chân.
Liếc nhìn Lưu Từ.
Hắn sắc mặt bình tĩnh, không có phản ứng gì lớn.
Trái tim treo lơ lửng cả tối cuối cùng cũng yên ổn hạ xuống.
Xem ra khoảng thời gian “điều giáo” này quả thực có hiệu quả.
Gần tàn cuộc, người bạn thân từ nhỏ đến muộn.
Thấy tôi, mắt cậu ta sáng lên, đi thẳng về phía tôi.
Trong đám này, người duy nhất tôi có thể thật sự nói chuyện cũ.
Ứng viên phù rể tương lai.
Hai năm nay cậu ta bận chi nhánh ở nước ngoài, đã lâu không gặp.
“Đệt, máy bay trễ giờ, đói ch*t mất.”
Hắn khoác vai tôi kéo về phía quầy buffet.
“Đi ăn chút với tao.”
Tôi nở nụ cười thật lòng hiếm hoi.
“Gấp gì, có ai giành của mày đâu—”
Vừa cầm đĩa lên, hắn đột nhiên hạ giọng:
“Sao mày vẫn còn ở với hắn?”
Tôi khựng lại, theo phản xạ quay đầu.
Lưu Từ không đi theo, chắc không nghe thấy.
“Chơi chơi thì được, đừng có mà lún thật.”
“Không phải chơi. Tao nghiêm túc.”
Bạn thân liếc tôi một cái, nhét một miếng mì Ý đầy miệng.
“Tao biết mày thấy áy náy với hắn. Nhưng bao năm nay nhà mày tài trợ cho hắn cũng đủ nhiều rồi. Giúp hắn nhảy tầng giai cấp rồi còn muốn thế nào nữa?”
Tôi chậm rãi nhíu mày, vừa định nói thì phía sau vang lên một tiếng choang.
Lưu Từ nửa quỳ bên tháp bánh ngọt.
Trước mặt hắn là một chiếc macaron vị hạt dẻ cười vỡ tan thành bốn năm mảnh.
Phục vụ nhanh chóng chạy đến xử lý.
Tôi theo bản năng bước về phía hắn một bước, thì bị kéo tay lại.
“Thấy chưa, cố chen vào vòng tròn không thuộc về mình là kết quả như vậy đó.”
“Tao thấy mày ở ngoài lâu quá, cái miệng chua ngoa cũng ngấm vị rồi.”
Tôi lạnh mặt.
“Trước khi mở miệng thì đi tra xem ông trùm quỹ tư nhân mà bố mày đang li /ếm là ai.”
“Hả?”
Hắn ngơ ra một giây, rồi trợn mắt.
“Đệt, là hắn á?”
Tôi không để ý nữa, hất tay cậu ta ra, đi về phía Lưu Từ.
“Không sao chứ?”
Lưu Từ nhìn tôi, biểu cảm rất bình tĩnh.
“Cầm không chắc.”
“Ồ. Thích à? Ít thấy anh ăn đồ ngọt. Để khách sạn gửi một ít về nhà nhé?”
“Không cần.”