HOÀNG HẬU LỰC ĐẠI VÔ SONG

Chương 4

14/04/2026 15:22

8.

Mối qu/an h/ệ giữa ta và Triều Chu ngày càng lạnh nhạt, thậm chí có ngày còn chẳng gặp nhau một lần. Mỗi ngày ta ngồi trong cung, nhìn những đóa hoa đang nở rực rỡ, bỗng thấy có chút buồn bã, thật vô vị.

Nửa đêm, chỉ nghe thấy ngoài cửa có tiếng sột soạt. Ta mở mắt, chỉ thấy bên cạnh hòn non bộ có một người. Ta lấy chiếc đoản chủy dưới gối, chậm rãi đi tới. Bỗng nhiên, chân ta mềm nhũn, rồi ngất đi.

Khi ta tỉnh lại, thấy Triều Chu đứng trước mặt. Ta muốn nói chuyện, nhưng lại thấy một đám cấm vệ trong Dực Khôn Cung. Ta quay đầu nhìn sang bên cạnh, lại thấy một cung nữ đã tắt thở.

Toàn thân xươ/ng nát, gan vỡ tan tành.

Tiếp đó là một tiếng thét chói tai. Ta nhìn về phía người đến. Thì ra là Chân Dương công chúa từ đất Thục. Mắt nàng ta đỏ ngầu, người vốn không bộc lộ hỉ nộ, giờ đây lại lệ tuôn như mưa.

Nàng ta lảo đảo vùng ra khỏi cung nữ bên cạnh, sụp xuống bên t.h.i t.h.ể mà khóc lóc thảm thiết: “Tần Tử C/âm, lòng ngươi thật á/c đ/ộc, ngay cả một nữ hài tử chưa cập kê cũng không tha. Nó đã theo ta mười năm rồi!”

Nàng ta nhìn Triều Chu đang đứng một bên: “Bệ hạ, tuy ta không được hầu hạ bên cạnh chàng, nhưng ta cũng là công chúa của nước Thục. Nếu chuyện này không cho ta một lời giải thích, ta nhất định phải đòi lại công bằng.”

Triều Chu nhìn ta đang sụp xuống đất, lạnh lùng mở lời: “Hoàng hậu Tần thị, lạm sát người vô tội, phế Hậu, đưa vào Lãnh cung.”

Cứ thế, ta từ vị Hoàng hậu cao quý, trở thành một phế Hậu trong lãnh cung. Khi Tiên đế băng hà, các vị Thái phi ở đây đều đã được đưa ra khỏi cung. Giờ đây, chỉ còn ta và Nghênh Xuân.

Đêm hôm sau, ta đang đá/nh cờ với Nghênh Xuân, bỗng nghe thấy trên mái nhà có tiếng động. Nghênh Xuân lập tức đứng dậy. Ta giữ tay nàng lại: “Đừng động, tiếp tục đi.”

Sau đó, chỉ thấy cửa sổ mở ra, một người mặc y phục dạ hành đứng bên cạnh bàn.

Ta ngẩng đầu nhìn, rồi đặt xuống một quân cờ trắng: “Ngươi đến đây làm gì?”

Người đó đi tới, ôm chầm lấy chân ta. Nghênh Xuân gi/ật mình, đang định ra tay thì ta đã gỡ tấm vải đen che mặt của người đó ra. Nghênh Xuân liền đi ra ngoài.

Ta nhìn Triều Chu đang ôm chân mình, dùng ngón tay thon dài lướt qua trán hắn, khẽ búng một cái: “Cái tên Triều Chu c.h.ế.t tiệt này, diễn giỏi thật đấy! Chàng nhìn xem, cái lạnh thấu xươ/ng thế này, ta lạnh c.h.ế.t đi được!”

Hắn cười hềnh hệch: “Ta nghe lời Tử C/âm, giống như nàng đã nói, nếu bại lộ thì không tốt. ” Vừa nói, hắn vừa ôm chân ta vào lòng: “Ngày mai Tử C/âm muốn ăn gì, ta sẽ đến làm.”

Ta đảo đôi mắt tròn xoe, suy nghĩ một lát: “Muốn ăn th!t luộc thái lát và chân giò om sốt đậm đà, còn mang cho ta chút ô mai chua nữa.”

Hắn gật đầu, ôm ta vào lòng, tựa đầu vào đỉnh tóc của ta.

Hì hì, Triều Chu mới không nỡ để ta buồn đâu.

9.

Chân Dương từ Liên phi được phong lên Liên Quý phi. Triều Chu ngày ngày đều đến cung của nàng ta. Mặc dù thường xuyên đến nhưng không bao giờ ở lại qua đêm, bởi vì ta đã nói, nếu hắn ở nơi khác, suốt đời đừng hòng lên giường của ta. Hắn không dám không nghe.

Ta ở trong lãnh cung vài ngày, rảnh rỗi thì trồng ít cải trắng trong sân, sai Nghênh Xuân muối thành cải muối cay. Thật sự rất ngon.

Một ngày nọ, Triều Chu mang cá đến, làm món cá hấp măng tây. Ta ăn một miếng, liền nhổ ra, cảm thấy trong dạ dày dâng lên một trận buồn nôn. Triều Chu thấy vậy, vội vàng mời Minh thần y đến. Vừa bắt mạch, thì ra đã có ba tháng th/ai kỳ.

Ta sờ lên bụng mình còn phẳng lì, ta vậy mà sắp làm mẹ rồi. Triều Chu cười cười, rồi đôi mắt đỏ hoe.

Minh thần y và Sơ Nhất liền cùng ta sống trong lãnh cung để chăm sóc cho ta. Ban đầu, ta còn mong có người đến làm gì đó, nhưng bây giờ, ta lại sợ hãi kẻ đó sẽ làm gì.

Nghĩ gì thì điều đó đến. Một đêm, ta đang ngồi trong đình, sưởi ấm bên lò than, ăn ô mai để trấn áp cảm giác khó chịu trong dạ dày. “Xoẹt” một tiếng, một mũi tên ngắn bay tới. Ta nhanh chóng né ra sau, suýt chút nữa rơi xuống ao.

Triều Chu ôm lấy eo ta, ánh mắt hung á/c: “Tìm ch*t!”

Hắn rút mũi tên trên cây cột phía sau ra, b.ắ.n về phía kẻ đó, trúng vào vai của ả. Ả đang định bỏ chạy, chỉ thấy Sơ Nhất rút chiếc roj trên eo ra, “Soạt” một tiếng, quất vào mặt ả.

Chiếc mũ che mặt rơi xuống, chỉ thấy hai mắt Chân Dương đẫm m/áu. Triều Chu bước tới, một cước đ/á nàng ta quỳ xuống đất.

Nàng ta lẩm bẩm: “Từ nhỏ ta đã không được Phụ hoàng, Mẫu hậu yêu thương, trong bức tường thành đó, không một ai coi ta là gì. Ta đúng là do Phụ hoàng và Mẫu hậu sinh ra, nhưng họ vốn dĩ chỉ lợi dụng nhau, mưu cầu quyền lực và của cải. Tất nhiên là họ không yêu cái gọi là nghiệt chủng như ta rồi.”

Nàng ta nhìn về phía trước: “Ban đầu ta nghĩ hòa thân là cơ hội duy nhất để ta có được hạnh phúc trong đời này. Nhưng không ngờ, Bệ hạ của Oanh Quốc này, trong lòng chỉ có duy nhất một mình Hoàng hậu. Hoàng hậu kiêu căng ngạo mạn, giả tạo, còn ta, học thức uyên thâm, dung mạo cũng không tệ. Triều Chu, từ lần đầu tiên gặp chàng, lòng ta đã đắm say chàng. Nhưng còn chàng? Chàng chưa bao giờ nhìn ta một lần. Còn Tần Tử C/âm kia, ngày ngày mang những vật phẩm chàng ban thưởng đến cung ta là vì sao?”

Triều Chu ôm ta rời khỏi lãnh cung. Ngày hôm sau, trong cung truyền ra tin, Chân Dương công chúa hòa thân từ đất Thục đã gây rối lo/ạn hậu cung, có ý định ám sát Hoàng hậu, nên bị đưa trở về đất Thục. Nếu Thục Quốc dám cử binh xâm phạm, Oanh Quốc sẽ chiến.

Đương nhiên là Thục Quốc không dám. Cho hắn mười lá gan cũng không dám. Bởi vì năm đó, phụ thân ta đã đá/nh cho họ răng rơi đầy đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42