Nửa tiếng sau, xe dừng trước cổng khu chung cư.
Tôi vừa định xuống xe thì bị Hoắc Thời Tu giữ lại, anh bảo muốn có một nụ hôn tạm biệt.
Nói cũng lạ.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tôi đã quen với cái danh xưng "vợ" mới mẻ này.
Sau một hồi quấn quýt trong xe, lúc tôi mở cửa chuẩn bị bước ra ngoài thì đột nhiên cảm thấy xe rung lắc dữ dội.
Đệt, sao đang đỗ xe mà cũng bị tông đuôi được chứ.
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Là xe của Giang Thiên Hạo.
Tim tôi đ/ập thình thịch, trở nên hoảng lo/ạn.
Không đời nào.
Chẳng lẽ tôi sắp bị phát hiện nhanh thế sao?
Hoắc Thời Tu nắm lấy cổ tay tôi: "Vợ ơi, em không sao chứ?"
Tôi bồn chồn lắc đầu bảo không sao.
Đám bình luận đi/ên cuồ/ng nhảy số:
【Hahaha, thụ bảo lái xe kiểu gì mà đ/âm vào đuôi xe của chồng mình thế kia.】
【Ha ha ha ha, mau nhận nhau đi! Vả mặt nam phụ thôi.】
【Thụ bảo ơi, có người cư/ớp chồng kìa!】
【Tôi nghĩ công đã trò chuyện với thụ bảo lâu như vậy, chắc là nhận ra được em ấy chứ nhỉ.】
【Thụ bảo và công xuống xe rồi, hai người họ đang nhìn nhau kìa!】
【Nam phụ cứ chờ bị trừng ph/ạt đi.】
Tôi thấp thỏm mở cửa xe bước xuống, liền nghe thấy Hoắc Thời Tu cau mày.
Anh nhìn Giang Thiên Hạo, lạnh lùng nói: "Cậu có biết lái xe không thế?"
Giang Thiên Hạo đ/âm phải siêu xe hàng chục triệu, biết mình đuối lý.
Khi ánh mắt anh ta quét qua tôi, đôi mắt bỗng sáng lên.
"Anh, đây là bạn anh à?"
"Anh giúp em nói với anh ấy một câu, vừa nãy em lái nhanh quá, không phanh kịp."
Sắc mặt Hoắc Thời Tu dịu lại, nhìn tôi hỏi: "Cậu ta là em trai em à?"
Tôi lườm Giang Thiên Hạo một cái, đáp lại Hoắc Thời Tu: "Ừm... nhưng là em kế thôi, không cùng cha cùng mẹ."
Hoắc Thời Tu không làm khó Giang Thiên Hạo nữa.
Sau khi tạm biệt tôi, anh lái xe rời đi.
Haizz, tôi đã nói là em kế rồi mà, sao anh ấy lại thôi không truy c/ứu nữa nhỉ.
Đám bình luận càng sốt ruột hơn:
【Có vậy thôi á?】
【Công, vừa nãy anh nói chuyện với thụ bảo kiểu gì đấy? Cứ chờ mà truy thê đi nhé!】
【Haizz, công chưa từng gửi ảnh cho thụ bảo, nếu không thụ bảo chắc chắn đã nhận ra anh ấy rồi.】
【Sốt ruột ch*t mất thôi.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giang Thiên Hạo nhìn tôi, nghi ngờ hỏi: "Quen được người bạn giàu có như thế ở đâu vậy?"
Tôi đáp lại hắn ta: "Liên quan gì đến cậu."