17.
Khi câu chuyện được kể đến đây, mọi thứ đã trở nên rõ ràng.
Các phóng viên truyền thông được mời đến trường Trung học Hạnh Lâm đều chĩa ống kính vào chúng tôi trên sân khấu, và cả những kẻ mặt người dạ thú trên hàng ghế khách quý.
Rõ ràng, không ai trong số họ ngờ tới.
Lần này không chỉ là buổi dạ hội giao lưu, mà còn là lễ kỷ niệm thành lập trường.
Nhà trường đặc biệt mời một số cơ quan truyền thông đến để chứng kiến sự huy hoàng, nhưng chúng tôi lại phanh phui một vụ bê bối chấn động đến thế.
Lý Mỹ Quyên hoảng lo/ạn, gào thét vào hậu trường: “Tắt micro! Tắt loa! Mau tắt đi!”
Thế nhưng, nhân viên hậu trường của mỗi buổi dạ hội đều là học sinh.
Những học sinh ngoan ngoãn, nghe lời ngày trước, lần này lại không nghe lời nữa.
Cậu ấy ngoáy ngoáy tai, vẻ mặt như muốn nói: “Xin lỗi nhé, bà Lý, tôi bị đi/ếc rồi!”
Tôi cùng các bạn bước lên phía trước, đi đến rìa sân khấu, chỉ cách khán giả ở hàng ghế đầu vỏn vẹn một mét.
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống họ, thưởng thức vẻ mặt h/oảng s/ợ của họ.
Họ che mặt, đứng dậy muốn chạy, nhưng lại bị các học sinh khán giả bỗng nhiên “nổi lo/ạn” dồn trở về chỗ cũ.
Thật tốt, tất cả mọi người đều đang giúp chúng tôi.
Tôi quay đầu mỉm cười với năm nữ sinh kia: “Các bạn muốn họ chế* như thế nào, tôi sẽ giúp các bạn thực hiện.”
Lần này, họ cũng không còn trốn tránh nữa, mà đứng ra, vai kề vai với tôi.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại của tôi reo lên.
Là sư phụ gọi đến: “Trần Hoa, chuyện đến đây là được rồi, hãy giao bọn chúng cho cảnh sát đi, con biết rõ hậu quả của Ngôn Linh Thuật mà.”
Thì ra, ông ấy đã xem livestream của truyền thông.
Thế nhưng, sư phụ ơi, nếu báo cảnh sát mà có tác dụng, thì đường dây tội phạm ở trường Trung học Hạnh Lâm này liệu còn tồn tại không?
Chẳng lẽ những học sinh này đều là kẻ ngốc, chưa bao giờ nghĩ đến việc tự c/ứu mình sao?
Không, không phải vậy.
Chỉ là, luôn có những kẻ dùng tiền tài và quyền lực, một tay che trời, lấp l.i.ế.m sự thật, trắng đen lẫn lộn.
Vậy thì lần này, để con đích thân trừng ph/ạt bọn chúng!
18.
Đồng thời, giọng nói của năm nữ sinh lần lượt vang lên bên tai tôi. Nghiến răng nghiến lợi, mang theo nỗi h/ận thấu xươ/ng, vang vọng khắp cả hội trường.
“Tôi hy vọng bọn chúng sẽ l à m nhụ* lẫn nhau, ngay tại đây. Và không thể vào tù, t//ử h/ình thì quá dễ dàng. Sau này, bọn chúng sẽ bị giam cầm ở đây mỗi ngày, phải l à m nhụ* lẫn nhau, nếu không sẽ bị vạn con kiến cắn x/é, sống không bằng chế*!”
“Tôi hy vọng bọn chúng biến thành một vũng thịt nát, bò lổm ngổm trên sàn, mỗi ngày ăn uống vào đều sẽ nôn ra, chỉ có thể ăn phân uống nước tiểu để duy trì sự sống!”
“Tôi hy vọng những đồng tiền bất chính của bọn chúng bây giờ sẽ ngay lập tức được quyên góp cho những tổ chức từ thiện thật sự, để giúp đỡ những cô gái giống như chúng tôi, thắp lại hy vọng sống!”
“Tôi hy vọng bọn chúng bây giờ sẽ đối diện với ống kính và kể lại tội á/c của mình!”
Nói đến cuối, năm nữ sinh đã khóc nức nở.
Tôi mỉm cười nói: “Được, chúc các bạn toại nguyện.”
Ở những góc khuất mà mọi người không nhìn thấy, vô số đốm sáng trắng lượn lờ giữa không trung, đó chính là Ngôn Linh Thuật.
Những người đàn ông trung niên ở hàng ghế đầu, và Lý Mỹ Quyên, cùng các vị lãnh đạo có liên quan của nhà trường.
Từng người từng người một mặt mày k/inh h/oàng, nhưng không thể kiểm soát cơ thể, đứng dậy đối diện với ống kính và bắt đầu tố cáo.
Làm thế nào để cấu kết với giáo viên trong trường, làm thế nào để xâm hại các nữ sinh, làm thế nào để đe dọa và dụ dỗ…
Thậm chí còn có người nhìn tôi mà nói: “Những bức ảnh mày bị bắ* n ạ t trên mạng nội bộ của trường, tao đã xem rồi, lúc bị ức h.i.ế.p trông mày thật đẹp, khiến tao cảm thấy đặc biệt hưng phấn, nên tao cho phép mày trở thành món quà của tao, đó là vinh dự của mày!”
Đó là mồi nhử mà tôi và Bạch Nhược Lan đã cố tình tạo ra cho bọn chúng, không ngờ lại thực sự có tác dụng.
Sau đó, bọn chúng lại bắt đầu cởi quần áo, để lộ ra những thớ thịt mỡ, giống như vô số con giòi trắng bệch, quấn lấy nhau, bắt đầu thỏa mãn d/ục v/ọng.
Vừa làm thế, toàn bộ xươ/ng cốt của bọn chúng bắt đầu rút ra một cách quái dị, trong tiếng la hét đ/au đớn, hóa thành từng vũng bùn lầy thật sự.
Và trạng thái này, sẽ duy trì rất lâu, rất lâu.
Ngay cả cảnh sát cũng không thể phá vỡ cấm thuật của tôi để đưa bọn chúng đi. Khiến bọn chúng sống không được, chế* cũng không xong.