[Đam mỹ/Edit] Trái Dấu

Chương 25

29/12/2024 20:02

25

Sau đó tôi hỏi Triệu Mặc, tại sao không nói tôi biết cậu ta thích tôi từ sớm.

Cậu ta nói năm nhất đại học đã từng thăm dò tôi, hỏi tôi nghĩ thế nào về đồng tính nam.

Sau đó tôi trả lời hai chữ: Buồn nôn!

Tám năm qua, cậu ta không dám để lộ ra dù chỉ một chút, sợ tôi sẽ gh/ét bỏ cậu ta.

Nếu như không bạn bè nghĩ kế giúp, có lẽ đến bây giờ cậu ta vẫn còn đang giả vờ.

Thật sự là tôi quá ng/u ngốc, sống dưới một mái hiên lâu như vậy cũng không phát hiện ra cậu ta có ý đồ không trong sáng.

Sau khi một lần nữa bị người khác bôi nhọ trên hotsearch, Triệu Mặc nói cho tôi biết một chuyện.

Cậu ta nói chuyện bày tỏ trên Weibo lần trước là sự thật, tài khoản Weibo đó là tài khoản phụ của cậu ta.

Cậu ta sợ sau khi tôi biết được chân tướng sẽ không thể đối mặt với cậu ta, cho nên cậu ta đã thú nhận với chị Trương đồng thời cũng nhờ chị Trương giữ bí mật.

Cậu ta thật sự rất thông minh!

Đã nói là tôi sẽ chăm sóc Triệu Mặc, nhưng lúc chúng tôi ở bên nhau, căn bản Triệu Mặc chưa từng để cho tôi động tay.

Cậu ta sẽ xử lý gọn gàng ngăn nắp tất cả mọi chuyện.

Cậu ta nói tôi không cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh cậu ta là cậu ta sẽ có đủ dũng khí đối mặt hết thảy mọi chuyện.

Có chồng như vậy, còn cầu gì hơn?

Cuối cùng chuyện luôn làm tôi băn khoăn chính là, tôi nên làm gì để đáp lại tình yêu sâu nặng của cậu ta đây?

(Hoàn chính văn)

Ngoại truyện

Lần đầu tiên nhìn thấy Dụ Kim, là ở chỗ ghi danh của tân sinh viên.

Thân hình cao gần 190 cm, gương mặt trẻ con, đôi mắt to tròn long lanh gặp ai cũng cười.

Tôi rất may mắn, vừa cùng lớp vừa cùng ký túc xá với cậu ấy.

Sống chung lâu ngày tôi chợ phát hiện người này có chút ngốc nghếch.

Ngày nào bạn cùng ký túc xá cũng bảo cậu ấy m/ua cơm giúp, hơn nữa còn không trả tiền, nhưng cậu ấy chỉ cười một tiếng cho qua.

"Có thể cùng nhau ở chung một ký túc xá chính là duyên phận, tiện tay mà thôi, không cần phải so đo, chút tiền nhỏ kia không là gì cả."

Điều kiện nhà cậu ấy không tệ, có vài bạn học gặp khó khăn, cậu ấy đều sẽ nhiệt tình giúp đỡ.

Cậu ấy coi người ta là anh em, người ta coi cậu ấy là đồ ngốc, lợi dụng cậu ấy lại còn cười nhạo cậu ấy.

Mà sau khi cậu ấy biết cũng không tức gi/ận, lại còn vui vẻ: "Bỏ chút sức, tốn vài đồng tiền lẻ đã có thể nhìn thấu một người, cũng đáng."

Đứa con trai ngốc nhà địa chủ chính là nói cậu ấy đúng không?

Ký túc xá có sáu người, trừ cậu ấy ra, những người khác đều cô lập tôi.

Không hiểu sự th/ù địch từ đâu đến.

Cậu ấy rất biết an ủi người khác: "Người tài giỏi nhất trong nhóm người nhất định sẽ khiến cho người những người còn lại gh/en tỵ, chèn ép, cậu chính là người tài giỏi đó."

Người khác chế nhạo tôi, cậu ấy luôn sẵn sàng đáp lại.

Thời gian lâu dài, bốn người kia cô lập luôn cả cậu ấy.

Hai chúng tôi tự thành lập một vòng nhỏ.

Có thể là do xem tiểu thuyết võ hiệp quá nhiều, vì vậy trên người cậu ấy có một hơi thở của người trong giang hồ.

Ai muốn gây rắc rối cho tôi, cậu ấy sẽ lao vào bảo vệ tôi.

Cho dù bị đá/nh cũng muốn lao vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ba quy tắc Chương 11
9 Thịt Tiên Chương 15
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng thái hậu chín tuổi: Lời vàng khó nói

Chương 15
Ta bảy tuổi đã được đưa lên ngôi hoàng hậu, tám tuổi buông rèm nhiếp chính. Chín tuổi rồi, vẫn chưa từng mở miệng nói một lời. Cả triều văn võ đều bảo ta là món đồ trang trí, là pho tượng bùn mà tiên đế để lại. Nhiếp chính vương mỗi lần thiết triều đều chuyển tấu chương trực tiếp qua rèm châu cho thái giám chưởng ấn bên cạnh thái hậu. Tả tướng công khai chỉ vào ngai vàng cười lạnh giữa triều đường: 'Thái hậu vàng ngọc khó mở lời, thật làm chậm trễ việc nước.' Hữu tướng phụ họa theo, quỳ cũng chẳng quỳ, chỉ chắp tay coi như xong lễ nghĩa. Ta ngồi sau rèm châu, đếm xem hôm nay có bao nhiêu kẻ không hành lễ. Mười bảy người. Nhiều hơn hôm qua ba người. Năm nay, ta nhìn Nhiếp chính vương cài cắm người của mình vào Lục bộ. Nhìn Tả tướng, Hữu tướng vì đường muối mà đấu đá đến sứt đầu mẻ trán. Nhìn thống lĩnh cấm quân đứng ở cửa cung mắng ta là quân câm phế vật. Nhìn cả triều văn võ chỉ còn vài vị lão thần là hành lễ với ta. Cho đến ngày thiết triều hôm ấy. Tiết độ sứ ba trấn cùng dâng sớ, muốn Nhiếp chính vương đăng cơ xưng đế, quần thần phụ họa, hô vang vạn tuế. Nhiếp chính vương trải một tờ chiếu nhường ngôi lên long án, nhìn xuống ta từ trên cao: 'Nếu thái hậu không biết viết chữ, điểm một dấu tay cũng được.'
Cổ trang
Kinh dị
16
Sát nhân si tình Chương 19
Phúc Bảo Chương 9
Chiêu Hanh Chương 10