Yêu Đương Qua Mạng Với Anh Trai Kế

Chương 12

25/11/2024 21:51

Thẩm Thuật về phòng ngủ bù, thì mẹ tôi vội vàng từ công ty về nhà, lo lắng tìm thứ gì đó trong phòng khách. Tôi tiến lại gần hỏi:

“Mẹ, mẹ đang tìm gì vậy?”

Mẹ đáp, vẻ mặt bối rối:

“Chiếc nhẫn của mẹ sáng nay tháo ra, không biết để đâu rồi.”

Bỗng nhiên mẹ vỗ trán như chợt nhớ ra điều gì:

“À phải rồi! Phòng khách có lắp camera, lâu không dùng mẹ cũng quên m ấ t!”

Sáng nay…

Sau khi mẹ và chú Thẩm rời đi làm, Thẩm Thuật đã ô m h ô n tôi rất lâu trên sofa.

Nỗi s ợ h ã i ập đến, tôi toát mồ hôi lạnh, giọng r u n r ẩ y không thành lời:

“Mẹ… nhà mình lắp camera từ khi nào vậy?”

Mẹ hờ hững trả lời:

“Từ hồi năm ngoái khi con đi du lịch đấy, mẹ chưa nói với con à?”

Tôi gần như s ụ p đ ổ:

“Không có!”

“Mẹ chắc là quên m ấ t rồi. May mà có camera, chiếc nhẫn này là chiếc đầu tiên chú Thẩm tặng cho mẹ, ý nghĩa lắm, m ấ t rồi thì mẹ không biết ăn nói sao với chú ấy!”

Mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người tôi.

Lúc này, vấn đề yêu đương với Thẩm Thuật rõ ràng không còn quan trọng nữa.

Điều đáng lo hơn là nếu mẹ tôi đột nhiên nghĩ tới chuyện xem lại camera trong thời gian gần đây…

Thế thì x o n g đ ờ i rồi… Tôi và Thẩm Thuật ở phòng khách…

Tôi vội giữ tay mẹ khi bà định bấm vào xem video từ camera.

“Mẹ, để con tìm cho, cần gì xem camera, mắt con còn tinh hơn mà!”

Mẹ cười, nói:

“Mẹ còn lạ gì con, trí nhớ còn không bằng bà lão, mẹ tự xem camera nhanh hơn.”

Nói rồi, mẹ h ấ t tay tôi ra, mở ứng dụng camera lên.

Trái tim tôi như ngừng đ/ập, chỉ còn tiếng trống n g ự c dồn dập, chờ đợi phán quyết t ử h ì n h.

Nhưng mẹ lại tỏ vẻ khó hiểu: “Sao không thấy gì nhỉ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm