3

Hôm đó trời mưa.

Vì không quen khí hậu, trong đợt huấn luyện quân sự, tôi phải nằm viện suốt, mãi đến hôm nay mới chuyển vào ký túc xá.

Vừa bước ra cổng trường, định tìm chỗ nào đó gần đây ăn tạm thì nhìn thấy một người đàn ông lảo đảo từ cửa quán bar phía xa lăn ra ngoài.

Quần áo trên người ông ta nhàu nhĩ, trên đó còn in vài dấu chân kỳ lạ.

Mặt ông ta bê bết m/áu, quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu c/ầu x/in:

“Xin lỗi! Tôi sai rồi, tôi thật sự không biết cô ấy là người của Hoắc thiếu!”

“Nếu biết trước, có cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám động vào cô ấy!”

Trước mặt ông ta là bảy tám thanh niên, người đứng đầu hơi cúi mắt, không nói một lời.

Anh ta lơ đễnh châm điếu th/uốc bằng chiếc bật lửa đắt tiền trong tay, trên các đ/ốt ngón tay vẫn còn dính m/áu loang lổ.

Ánh mắt anh ta lạnh lùng, xa cách, gương mặt mơ hồ ẩn hiện sau làn khói th/uốc, càng làm tăng vẻ lãnh khốc và vô tình.

Anh ta không thèm liếc nhìn người đàn ông đang quỳ, chỉ hờ hững ra hiệu về phía bên cạnh.

Ngay lập tức, hai vệ sĩ bước tới, xốc ông ta đi về phía con hẻm tối.

Tiếng khóc thảm thiết của người đàn ông lập tức vang lên, x/é gan x/é ruột.

4

Tôi đứng ở nơi không quá xa, nhưng vì người kia sợ hãi quá mức, nên tôi không nghe rõ ông ta đã nói gì.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặt c/ắt không còn giọt m/áu, thần trí mơ hồ.

Theo bản năng, tôi nghĩ rằng đây là đám công tử nhà giàu đang ỷ thế hiếp người. Tinh thần chính nghĩa trong tôi bùng lên, thúc giục tôi bước đến.

Tôi hùng hổ đi thẳng tới trước mặt thanh niên dẫn đầu, lớn tiếng nghiêm nghị:

“Này! Mấy người đang làm gì đấy? Cả đám b/ắt n/ạt một người, không thấy x/ấu hổ à?”

Người thanh niên kia nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện chút sắc lạnh nguy hiểm.

Xung quanh lập tức yên tĩnh như tờ.

Những người đứng đó đều im bặt, ngay cả người đàn ông lúc nãy khóc lóc cũng không dám cất tiếng nữa.

Cảnh tượng chìm vào một bầu không khí ch*t chóc.

Chắc chẳng ai dám nói chuyện với Hoắc Đình Huyền như thế. Biểu cảm trên mặt họ viết rõ ràng bốn chữ: “Cậu ch*t chắc rồi.”

Lúc đó tôi không biết thân phận của Hoắc Đình Huyền.

Dù từ ánh mắt của những người xung quanh có thể đoán ra phần nào, nhưng tôi chẳng để tâm.

Tôi bước thêm vài bước, đối diện thẳng với Hoắc Đình Huyền, ngẩng cao đầu, không hề nhượng bộ.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thanh mát trên người anh ta, thoang thoảng chút hương th/uốc lá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
40.27 K
8 Mùa xuân ở quê Chương 9
11 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô
12 Hồi Âm Thầm Mến Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để Em Thế Chỗ Anh Ta

Chương 23.
Sau sáu năm kết hôn, Phó Cảnh Xuyên cảm thấy chán, muốn ly thân một thời gian để tìm lại cảm giác tình đầu. Anh ta tìm đến cô em khóa dưới của tôi, còn tôi thì tìm đến người anh em của anh ta. Trong điện thoại, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi vô tình gặp nhau ở khách sạn. "Anh đưa đàn em khóa dưới về khách sạn, cô ấy uống say rồi, anh không thể để cô ấy một mình được." Đang lo không tìm được lý do, tôi chỉ luôn vào anh em của anh ta bên cạnh: “Cậu ấy cũng say rồi, dù gì cũng là anh em của anh, em không thể để cậu ấy ngoài đường được." Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, người anh em của anh ta phá vỡ sự im lặng: "Hay là bốn người chúng ta cùng gộp đơn luôn đi, không chừng còn được giảm giá nữa." Thế là anh ta tức đến mức mặt mày tái mét. Ba tháng sau, anh ta chia tay với cô em khóa dưới và nói muốn quay về gia đình để có con với tôi. Nhưng không ngờ điện thoại lại do người anh em của anh ta nghe máy: "Bên này thì không dứt được rồi, cô ấy vừa mới mang thai vài giờ trước."
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Bệnh Sạch Sẽ Chương 10