3

Hôm đó trời mưa.

Vì không quen khí hậu, trong đợt huấn luyện quân sự, tôi phải nằm viện suốt, mãi đến hôm nay mới chuyển vào ký túc xá.

Vừa bước ra cổng trường, định tìm chỗ nào đó gần đây ăn tạm thì nhìn thấy một người đàn ông lảo đảo từ cửa quán bar phía xa lăn ra ngoài.

Quần áo trên người ông ta nhàu nhĩ, trên đó còn in vài dấu chân kỳ lạ.

Mặt ông ta bê bết m/áu, quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu c/ầu x/in:

“Xin lỗi! Tôi sai rồi, tôi thật sự không biết cô ấy là người của Hoắc thiếu!”

“Nếu biết trước, có cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám động vào cô ấy!”

Trước mặt ông ta là bảy tám thanh niên, người đứng đầu hơi cúi mắt, không nói một lời.

Anh ta lơ đễnh châm điếu th/uốc bằng chiếc bật lửa đắt tiền trong tay, trên các đ/ốt ngón tay vẫn còn dính m/áu loang lổ.

Ánh mắt anh ta lạnh lùng, xa cách, gương mặt mơ hồ ẩn hiện sau làn khói th/uốc, càng làm tăng vẻ lãnh khốc và vô tình.

Anh ta không thèm liếc nhìn người đàn ông đang quỳ, chỉ hờ hững ra hiệu về phía bên cạnh.

Ngay lập tức, hai vệ sĩ bước tới, xốc ông ta đi về phía con hẻm tối.

Tiếng khóc thảm thiết của người đàn ông lập tức vang lên, x/é gan x/é ruột.

4

Tôi đứng ở nơi không quá xa, nhưng vì người kia sợ hãi quá mức, nên tôi không nghe rõ ông ta đã nói gì.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặt c/ắt không còn giọt m/áu, thần trí mơ hồ.

Theo bản năng, tôi nghĩ rằng đây là đám công tử nhà giàu đang ỷ thế hiếp người. Tinh thần chính nghĩa trong tôi bùng lên, thúc giục tôi bước đến.

Tôi hùng hổ đi thẳng tới trước mặt thanh niên dẫn đầu, lớn tiếng nghiêm nghị:

“Này! Mấy người đang làm gì đấy? Cả đám b/ắt n/ạt một người, không thấy x/ấu hổ à?”

Người thanh niên kia nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện chút sắc lạnh nguy hiểm.

Xung quanh lập tức yên tĩnh như tờ.

Những người đứng đó đều im bặt, ngay cả người đàn ông lúc nãy khóc lóc cũng không dám cất tiếng nữa.

Cảnh tượng chìm vào một bầu không khí ch*t chóc.

Chắc chẳng ai dám nói chuyện với Hoắc Đình Huyền như thế. Biểu cảm trên mặt họ viết rõ ràng bốn chữ: “Cậu ch*t chắc rồi.”

Lúc đó tôi không biết thân phận của Hoắc Đình Huyền.

Dù từ ánh mắt của những người xung quanh có thể đoán ra phần nào, nhưng tôi chẳng để tâm.

Tôi bước thêm vài bước, đối diện thẳng với Hoắc Đình Huyền, ngẩng cao đầu, không hề nhượng bộ.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thanh mát trên người anh ta, thoang thoảng chút hương th/uốc lá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0