Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu.

Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đá/nh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu.

Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp t/ai n/ạn giữa cơn mưa lớn.

Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ.

Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ.

Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi:

“Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”

M/áu từ mũi Tạ Cảnh Hoài nhỏ xuống nền gạch trắng, từng giọt đỏ sẫm loang giữa ánh đèn phòng khách.

Lâm Dư vừa bước ra khỏi phòng tắm, trên tay còn cầm chiếc khăn ấm. Cậu chưa kịp hỏi anh có đ/au đầu nữa không thì người đàn ông trước mặt đã chống một tay lên thành ghế, đầu gối khuỵu xuống.

“Cảnh Hoài!”

Cậu ném chiếc khăn sang một bên, lao đến đỡ anh. Cơ thể Tạ Cảnh Hoài nóng đến đ/áng s/ợ, lớp áo sơ mi mỏng sau lưng đã ướt đẫm. Mồ hôi thấm qua hàng mi, nhưng đôi mắt anh vẫn cố mở, đỏ ngầu vì đ/au đớn và kiềm chế.

Mùi pheromone tuyết tùng lạnh buốt lan khắp căn phòng.

Lâm Dư là beta, bình thường gần như không thể ngửi thấy pheromone. Thế nhưng nồng độ lúc này quá cao, ngay cả cậu cũng cảm nhận được áp lực vô hình đang đ/è nặng lên ngựk, khiến hơi thở trở nên khó khăn.

Tạ Cảnh Hoài lại bước vào kỳ mẫn cảm.

Đây đã là lần thứ tư trong năm.

Ba lần trước, anh đều dựa vào th/uốc ức chế và th/uốc điều tiết tuyến thể để vượt qua. Mỗi lần tỉnh lại, anh đều nói chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn. Nhưng Lâm Dư đã nhìn thấy những chiếc khăn giấy dính m/áu bị giấu dưới đáy thùng rác, cũng từng thức trắng bên cạnh khi anh đ/au đầu đến không thể chợp mắt.

Tạ Cảnh Hoài là alpha trội cấp S, đồng thời mắc hội chứng quá tải tuyến thể hiếm gặp. Tuyến thể của anh sản sinh pheromone quá mức, phản ứng dữ dội hơn người bình thường trong kỳ mẫn cảm. Th/uốc có thể kh/ống ch/ế tạm thời, nhưng dùng kéo dài sẽ làm tổn thương th/ần ki/nh và khiến tuyến thể suy yếu.

B/ệnh không phải không có cách điều trị. Ngoài liệu pháp pheromone tương thích, còn có điều trị giải mẫn cảm bằng pheromone tổng hợp, phẫu thuật điều chỉnh hoạt tính tuyến thể và một số phương án thử nghiệm khác. Nhưng nhà họ Tạ chỉ chấp nhận một lựa chọn nhanh nhất, an toàn nhất đối với người thừa kế của họ: để Tạ Cảnh Hoài kết hợp với một omega trội có độ tương thích cao.

Mà Lâm Dư chỉ là beta.

Cậu không có pheromone để xoa dịu anh, cũng không thể bước vào thế giới bản năng của một alpha trong kỳ mẫn cảm.

Một năm trước, Tạ Cảnh Hoài từ chối cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt, rời nhà chính và chuyển đến sống cùng cậu. Anh từ bỏ vị trí đã được chuẩn bị sẵn trong tập đoàn, tự lập công ty riêng, đồng thời tìm bác sĩ nghiên c/ứu phương án điều trị khác.

Nhà họ Tạ c/ắt nguồn tài chính, gây áp lực lên b/ệnh viện, thậm chí dùng qu/an h/ệ trì hoãn hồ sơ đăng ký kết hôn của hai người. Tạ Cảnh Hoài vẫn không quay đầu.

Nhưng cơ thể anh lại không chịu nghe lời.

“Gọi xe cấp c/ứu.” Tạ Cảnh Hoài nắm lấy cổ tay cậu, giọng khàn đặc. “Đừng gọi về nhà họ Tạ.”

“Anh còn sức nói chuyện đó sao?”

Lâm Dư vừa tức vừa sợ, tay run đến mức mở khóa điện thoại hai lần mới gọi được cấp c/ứu. Cậu dùng khăn chặn m/áu cho anh, nhưng chỉ một lát, màu đỏ đã thấm qua lớp vải trắng.

Tạ Cảnh Hoài dựa vào người cậu. Hơi thở anh nóng rực, nhưng pheromone quanh hai người lại dần được thu lại. Dù sắp mất ý thức, anh vẫn nhớ cậu không chịu được áp lực quá mạnh.

“Tiểu Dư.”

“Em đây.”

“Nếu người nhà anh đến, đừng nghe họ quyết định thay chúng ta.”

Lâm Dư siết ch/ặt vai anh. “Anh tỉnh lại rồi tự nói với em.”

“Ừ.”

“Không được ngủ.”

“Ừ.”

“Cảnh Hoài, nhìn em.”

Tạ Cảnh Hoài cố mở mắt. Trong tầm nhìn đã bắt đầu mơ hồ, anh vẫn tìm được gương mặt Lâm Dư. Anh nâng tay, đầu ngón tay dính m/áu chạm rất nhẹ lên khóe mắt cậu.

“Đừng sợ.”

Người đang đ/au đến gần như không thể đứng vững lại bảo cậu đừng sợ.

Lâm Dư cúi xuống, trán áp lên trán anh. “Em không sợ. Nhưng anh mà xảy ra chuyện, em sẽ không tha thứ cho anh.”

Tạ Cảnh Hoài dường như muốn cười, cuối cùng chỉ còn sức khẽ siết ngón tay cậu.

Tiếng còi xe cấp c/ứu vang lên dưới tòa nhà.

Khi nhân viên y tế đẩy cáng vào, anh đã hoàn toàn mất ý thức.

*

Trên xe cấp c/ứu, bác sĩ cố định phần cổ và tuyến thể cho Tạ Cảnh Hoài, liên tục tiêm th/uốc điều tiết. Chỉ số pheromone trên máy vẫn không ngừng tăng.

“Alpha trội cấp S, nghi rạn tuyến thể.” Một y tá kiểm tra vòng nhận dạng trên cổ tay anh, sắc mặt thay đổi. “Người nhà có omega tương thích không?”

Lâm Dư lắc đầu. “Tôi là bạn đời của anh ấy.”

Y tá nhìn vòng cổ không có ký hiệu phân hóa của cậu. “Cậu là beta?”

“Phải.”

“Th/uốc ức chế gần như không còn tác dụng. Nếu tuyến thể tiếp tục nứt, người b/ệnh có thể sốc pheromone, xuất huyết nội hoặc tổn thương th/ần ki/nh vĩnh viễn. Cậu cần liên hệ với người nhà và bác sĩ điều trị trước đây của anh ấy.”

Lâm Dư nhìn Tạ Cảnh Hoài nằm trên cáng. Gương mặt anh trắng bệch, chỉ có vệt m/áu dưới mũi là đỏ đến chói mắt.

Cậu biết anh sẽ không đồng ý gọi cho nhà họ Tạ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 Độ Vong Xuyên Chương 8
9 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

4
Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu. Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đánh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu. Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp tai nạn giữa cơn mưa lớn. Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ. Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi: “Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”
Boys Love
Hiện đại
0