Đối thủ phải lòng tôi

Chương 16

04/01/2026 17:48

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi giúp Tống Tiêu ngồi vào xe lăn và chuẩn bị ra ngoài thì chợt nghĩ ra: "Hay là tôi m/ua đồ ăn về cho cậu luôn nhé?"

Tống Tiêu ngẩng đầu nhìn tôi, gật gù nghiêm túc: "Ý kiến hay đấy."

Tôi: "..."

Trưa hôm đó, sau khi hai đứa dùng bữa trong ký túc xá, tôi vừa xem tin nhắn điện thoại vừa nói với Tống Tiêu: "Chiều nay tôi đi gặp bạn bè, cậu cần tôi m/ua gì không?"

Tống Tiêu đang ngồi trước máy tính, cười lắc đầu: "Không cần đâu. Chơi vui nhé."

Tôi nghiêng người hỏi hắn: "Chiều nay cậu định làm gì trong phòng?"

Nếu không g/ãy chân, đúng ra chiều nay Tống Tiêu sẽ kéo tôi đi tập thể dục. Sau đó tôi về ký túc còn hắn lên thư viện.

Hoặc... hắn sẽ viện cớ đi dạo rồi mang về cho tôi món trà trái cây hay đồ ngọt tôi từng nhắc tới.

Ahem... Tóm lại ngày nào Tống Tiêu cũng sống cực kỳ năng suất. Còn bây giờ...

Tống Tiêu ngập ngừng mấy giây như thể không nghĩ ra kế hoạch: "Đọc sách thôi."

Tôi: "..."

"Ờ."

Lúc chuẩn bị ra cửa, tôi ngoái lại nhìn Tống Tiêu đang ngồi bàn: "Tôi đi nhé."

Tống Tiêu chỉnh lại kính, cười gật đầu: "Bye bye."

Đứng lặng nhìn hắn vài giây, tôi hít sâu một hơi rồi bước tới nắm hai bên thành xe lăn: "Đi với tôi."

Một mình trong phòng, lại không đi lại được, làm gì cũng bất tiện, thật không yên tâm.

Tống Tiêu ngước mắt ngơ ngác nhìn tôi.

Mãi đến khi tôi sốt ruột thúc giục, hắn mới bật cười: "Tạ Kỳ dễ thương quá à."

Liên quan gì ở đây?!

Tôi: "Bi/ến th/ái!!"

Tống Tiêu: "Ừa!"

Tôi bó tay thật sự!!

Từ đó về sau, mỗi lần ra khỏi phòng tôi đều dắt theo Tống Tiêu.

Ăn cơm thì đẩy xe đến nhà ăn, chiều chạy bộ thì để hắn ngồi xem, hắn muốn lên thư viện thì tôi ngồi cạnh ngủ gật...

Hôm đó đội trưởng gọi đi đ/á/nh bóng, tôi đẩy Tống Tiêu theo. Thấy từ xa, đội trưởng huýt sáo: "Tạ Kỳ! Lại đưa con nuôi ra phơi nắng hả?"

Tôi: "..."

Tống Tiêu ngước lên cười với tôi: "Cậu đi đi, tôi ngồi đây xem."

Nhìn trời nắng gắt, tôi móc từ túi ra cây dù, xòe sẵn nhét vào tay Tống Tiêu: "Nóng quá thì gọi tôi."

Tống Tiêu ngẩn người nhìn chiếc dù.

Đang định vào sân thì tay tôi bị hắn nắm giữ.

Quay lại thấy hắn im lặng hồi lâu, ngón tôi hắn khẽ lướt qua kẽ tay tôi khiến da dẻ tê rần.

Tôi: "..."

Lại trò bi/ến th/ái gì đây, gọi tôi chỉ để nghịch tay thôi à?

Tống Tiêu nhoẻn miệng cười: "Không sao, cậu đi đi."

"Ờ."

Tôi rút tay về, cảm giác ấm áp vẫn còn vương trên ngón tay, tôi quay lưng bước vào sân bóng.

Đội trưởng xồng xộc ôm cổ tôi: "Tiểu Tạ! Có chuyện gì giữa hai đứa vậy? Dạo này thân thiết lắm ha!"

Tôi dùng cùi chỏ đẩy hắn ra: "Cút xéo... thân thiết cái đầu mày!"

Đội trưởng cười hềnh hệch dí sát vào: "Ôi giời, sao lúc đ/á/nh bóng không thấy sợ nắng, giờ lại che dù cho người ta rồi?"

Tôi gi/ật quả bóng ném thẳng vào mặt cậu ta, bị cậu ta né:"Ái chà, ngại rồi hả Tiểu Tạ~"

"Đánh nữa không? Không thì tao về." Tôi trừng mắt lên tiếng, không dám ngoái nhìn Tống Tiêu.

Đừng để hắn nghe thấy chứ, đồ đội trưởng loa thùng! Đừng có khiến Tống Tiêu hiểu lầm nhé! Tôi không có ý đó đâu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm