"Đào được rồi.”

Công nhân hô lớn.

Tôi chuẩn bị đi qua, Vương Phượng Mai lại tỏ ra sợ hãi lùi lại mấy bước.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt, giống như là đang hỏi tôi cô ấy có thể không qua đó được không.

"Cô ở đây với anh Lưu đi, tự tôi đi qua là được.”

Nhưng Vương Phượng Mai chớp mắt mấy cái, như thể đã hạ quyết tâm.

"Không sao, tôi đi qua với cô.”

Cô ấy không ngừng nuốt nước bọt, dường như có thể áp chế được trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ng/ực thông qua động tác nuốt nước bọt vậy.

Tôi kêu công nhân khiêng qu/an t/ài lên, sau đó đào xuống dưới tiếp.

Mấy công nhân mặc dù không hiểu tôi muốn làm gì nhưng qu/an t/ài cũng đào rồi, đào thêm chút đất cũng có tính là gì.

Lại đào xuống dưới thêm một mét, tôi bảo công nhân dừng tay, lấy ra lá bùa tụ khí đã viết từ trước ra ném vào trong hố.

Có lẽ là bên cạnh có mấy người đàn ông lực lưỡng, hơn nữa cũng không có xảy ra chuyện gì, nên Vương Phượng Mai cũng to gan hơn.

"Cô Tôn, thế này là ổn rồi chứ?”

Tôi lắc đầu, ngay lập tức nói với mấy công nhân kia.

"Tôi phải đợi trời sáng mới mở nắp qu/an t/ài, ai bằng lòng ở lại tiền công sẽ tăng gấp đôi, thế nhưng những người tuổi dậu và tuổi tuất thì không thể ở lại.”

Bốn người tỏ ra bản thân mình đều là tuổi khác, cũng bằng lòng ở lại giúp mở nắp qu/an t/ài.

Tôi bảo hai người trong đó nghỉ ngơi, còn hai người khác đi theo tôi.

"Khiêng anh Lưu lên, đặt vào giữa m/ộ huyệt.”

Hai người công nhân ngạc nhiên nhìn Vương Phượng Mai, Vương Phượng Mai tuy thắc mắc nhưng không có hỏi gì, gật đầu cho phép.

"Cô gái này, chúng tôi chỉ làm việc chân tay, việc ch/ôn sống này chúng tôi không thể làm đâu!”

"Đúng thế, đúng thế!”

Hai người thật thà làm tôi không khỏi buồn cười.

“Không phải tôi muốn ch/ôn sống anh ấy, anh ấy bị bệ/nh, đặt anh ấy vào trong huyệt xung âm khí sẽ giúp anh ấy khỏi bệ/nh.”

Bọn họ thường xuyên làm loại việc này, từng gặp quá nhiều chuyện kì quái.

Nghe thấy tôi không phải muốn ch/ôn sống, mấy người cũng vội vàng làm theo, khiêng Lưu Thành Phát vào trong hố.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khi sắc trời sắp phiếm xanh, trong hố truyền ra tiếng kêu sợ hãi.

Tôi nói với Vương Phượng Mai, âm khí cũng có thể tạm thời kéo một h/ồn một phách về cơ thể.

Vương Phượng Mai vui mừng nhìn ra ngoài, vội vàng chạy đến xem.

Lưu Thành Phát tỉnh dậy, nhìn thấy mình nằm trong m/ộ huyệt nên tưởng là mình đã ch*t.

Mấy công nhân lập tức kéo Lưu Thành Phát mềm nhũn chân tay ra khỏi hố.

Tôi nhìn giọt sương dần dần ngưng tụ trên cỏ, quay người ngồi lên xe lăn Lưu Thành Phát vừa mới ngồi.

Đẩy xe lăn đi đến bên cạnh Lưu Thành Phát.

"Anh Lưu, không để ý nếu tôi ngồi xe lăn của anh chứ?”

Lưu Thành Phát dần ổn định trở lại, cử động chân tay, đứng lên nhờ Vương Phượng Mai đỡ.

"Không sao, cô cứ ngồi đi.”

Mặt trời lên cao, cỏ trên đất sẽ tan sương.

Mặc dù thuật Mao Sơn khiến tôi nhìn trông không khác gì người bình thường nhưng tôi vẫn là người giấy, không thể dính nước được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
7 Đạn Mạc Chương 15
8 Đừng bỏ em. Chương 6
11 Ác quỷ Chương 18
12 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cung điện vàng trong tuyết, ta nắm giữ càn khôn.

Chương 6
Năm thứ ba sau hôn lễ, mẹ chồng dẫn theo các trưởng lão tộc đến từ đường ép ta tự nguyện rời khỏi phủ. Bà ta cười lạnh gõ gõ vào mặt ta: "Ngoại thành kinh đô có gò tha ma, đêm đêm đều có xác chết vô danh. Phủ Quốc Công tốt, Diễm Nhi tốt, ngươi mới được an toàn." Ta quay sang nhìn phu quân đang im lặng: "Ngươi cũng nghĩ như vậy sao?" Ánh mắt hắn chớp chớp, không dám nhìn thẳng vào ta: "Y Y mang trong mình cốt nhục của ta... Ngươi vốn rộng lượng, hãy nhường lại vị trí chính thất cho nàng, mở cho hai mẹ con nàng một con đường sống." Thì ra chỉ là xin một lối thoát cho hai mẹ con kia. Có gì khó đâu? Về sau, phủ Quốc Công vì tội tư đúc vũ khí và quản gia bất nghiêm mà bị tước tước vị, tịch biên gia sản. Cả nhà họ "sống tốt" trên đường lưu đày đến Kiêm Châu, một người chết bệnh, một người chết trong tai nạn mỏ, cuối cùng cũng trọn vẹn cái "con đường sống" giá buốt này.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Thẩm Thố Chương 9