"Đào được rồi.”

Công nhân hô lớn.

Tôi chuẩn bị đi qua, Vương Phượng Mai lại tỏ ra sợ hãi lùi lại mấy bước.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt, giống như là đang hỏi tôi cô ấy có thể không qua đó được không.

"Cô ở đây với anh Lưu đi, tự tôi đi qua là được.”

Nhưng Vương Phượng Mai chớp mắt mấy cái, như thể đã hạ quyết tâm.

"Không sao, tôi đi qua với cô.”

Cô ấy không ngừng nuốt nước bọt, dường như có thể áp chế được trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngựk thông qua động tác nuốt nước bọt vậy.

Tôi kêu công nhân khiêng qu/an t/ài lên, sau đó đào xuống dưới tiếp.

Mấy công nhân mặc dù không hiểu tôi muốn làm gì nhưng qu/an t/ài cũng đào rồi, đào thêm chút đất cũng có tính là gì.

Lại đào xuống dưới thêm một mét, tôi bảo công nhân dừng tay, lấy ra lá bùa tụ khí đã viết từ trước ra ném vào trong hố.

Có lẽ là bên cạnh có mấy người đàn ông lực lưỡng, hơn nữa cũng không có xảy ra chuyện gì, nên Vương Phượng Mai cũng to gan hơn.

"Cô Tôn, thế này là ổn rồi chứ?”

Tôi lắc đầu, ngay lập tức nói với mấy công nhân kia.

"Tôi phải đợi trời sáng mới mở nắp qu/an t/ài, ai bằng lòng ở lại tiền công sẽ tăng gấp đôi, thế nhưng những người tuổi dậu và tuổi tuất thì không thể ở lại.”

Bốn người tỏ ra bản thân mình đều là tuổi khác, cũng bằng lòng ở lại giúp mở nắp qu/an t/ài.

Tôi bảo hai người trong đó nghỉ ngơi, còn hai người khác đi theo tôi.

"Khiêng anh Lưu lên, đặt vào giữa m/ộ huyệt.”

Hai người công nhân ngạc nhiên nhìn Vương Phượng Mai, Vương Phượng Mai tuy thắc mắc nhưng không có hỏi gì, gật đầu cho phép.

"Cô gái này, chúng tôi chỉ làm việc chân tay, việc ch/ôn sống này chúng tôi không thể làm đâu!”

"Đúng thế, đúng thế!”

Hai người thật thà làm tôi không khỏi buồn cười.

“Không phải tôi muốn ch/ôn sống anh ấy, anh ấy bị b/ệnh, đặt anh ấy vào trong huyệt xung âm khí sẽ giúp anh ấy khỏi b/ệnh.”

Bọn họ thường xuyên làm loại việc này, từng gặp quá nhiều chuyện kì quái.

Nghe thấy tôi không phải muốn ch/ôn sống, mấy người cũng vội vàng làm theo, khiêng Lưu Thành Phát vào trong hố.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khi sắc trời sắp phiếm xanh, trong hố truyền ra tiếng kêu sợ hãi.

Tôi nói với Vương Phượng Mai, âm khí cũng có thể tạm thời kéo một h/ồn một phách về cơ thể.

Vương Phượng Mai vui mừng nhìn ra ngoài, vội vàng chạy đến xem.

Lưu Thành Phát tỉnh dậy, nhìn thấy mình nằm trong m/ộ huyệt nên tưởng là mình đã ch*t.

Mấy công nhân lập tức kéo Lưu Thành Phát mềm nhũn chân tay ra khỏi hố.

Tôi nhìn giọt sương dần dần ngưng tụ trên cỏ, quay người ngồi lên xe lăn Lưu Thành Phát vừa mới ngồi.

Đẩy xe lăn đi đến bên cạnh Lưu Thành Phát.

"Anh Lưu, không để ý nếu tôi ngồi xe lăn của anh chứ?”

Lưu Thành Phát dần ổn định trở lại, cử động chân tay, đứng lên nhờ Vương Phượng Mai đỡ.

"Không sao, cô cứ ngồi đi.”

Mặt trời lên cao, cỏ trên đất sẽ tan sương.

Mặc dù thuật Mao Sơn khiến tôi nhìn trông không khác gì người bình thường nhưng tôi vẫn là người giấy, không thể dính nước được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
6 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
9 Omega xung hỷ Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì thanh mai trúc mã, vợ lấy tiệc đính hôn của chúng tôi làm nơi cho anh ta tập dượt

Chương 10
Tôi đã chuẩn bị cho tiệc đính hôn suốt ba tháng trời. Ngay khoảnh khắc đẩy cánh cửa hội trường ra, tôi cứ ngỡ mình đã đi nhầm chỗ. Khắp sảnh là hoa diên vĩ. Những dải khăn trải bàn tông tím đậm. Những chiếc cổng vòm phong cách Baroque cổ điển. Tất cả đều là những thứ tôi ghét cay ghét đắng. "Ái chà, anh Tô Yến đến sớm thế." "Bất ngờ vẫn chưa chuẩn bị xong đâu." Tống Từ bước ra từ hậu trường, trên người mặc bộ vest trắng cắt may tinh tế. Cậu ta ôm một bó hoa diên vĩ trong tay. Dáng vẻ thanh tú, sáng sủa ấy trông cứ như chủ nhân thực sự của bữa tiệc này vậy. Tôi sững người. "Cậu trang trí à?" "Anh Yến, anh đừng trách nhé." "Tháng sau em phải tham gia cuộc thi, chị Uyển bảo em cứ thử tay nghề trước." Cậu ta gãi gãi sau gáy, giọng điệu toát lên vẻ nhẹ nhàng, tươi mới của một thiếu niên. Tôi gọi cho Hứa Uyển. Cô ta lại tỏ vẻ rất đường hoàng. "Tiệc đính hôn toàn người nhà cả, ai lên kế hoạch mà chẳng như nhau." "Tống Từ chủ động giúp đỡ, anh cứ an tâm chuẩn bị hôn lễ, vẹn cả đôi đường." "Hơn nữa, bản kế hoạch cậu ấy làm thực sự rất tốt, anh xem thử đi." Tôi khép cuốn kế hoạch có ghi tên Tống Từ lại.
0