Gia Môn Hữu Hạnh

Chương 2

23/03/2026 18:26

2

Sự việc còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Sau một hồi trao đổi, tôi và Lâm Dư đã chắp vá được một dòng thời gian hoàn chỉnh:

Tầm hai tháng trước, bố tôi và chú Lâm bắt đầu xuống công viên dưới lầu đ/á/nh cờ. Cả hai đều thuộc diện "cờ gà vịt" như nhau nên cực kỳ hợp rơ, thế là bắt đầu hẹn hò đ/á/nh cờ mỗi ngày.

Về sau, chuyển sang hình thức sang nhà nhau chơi.

Cuối tuần trước, hai người còn rủ nhau đi chợ hoa ngắm chim cảnh. Bố tôi m/ua một chậu lan, bảo là do chú Lâm giới thiệu. Chú Lâm thì m/ua hai con cá vàng, bảo là chú Lý nói nuôi cá cho tĩnh tâm.

Lâm Dư đ/ập mạnh cái ly xuống bàn: "Họ đây là... đây là đang..."

Tôi bổ sung: "Gay tuổi xế chiều."

Mặt Lâm Dư co rúm lại. Tôi biết cậu ta không muốn nghe từ này, nhưng sự thật rành rành ngay trước mắt rồi.

"Cậu nói xem họ ham hố gì chứ?" Lâm Dư viết đầy mặt ba chữ 'không thể hiểu nổi'. "Từng này tuổi rồi còn đòi chơi trò nổi lo/ạn, cứ nhất quyết phải tìm đàn ông mới chịu à?"

"Đã thế còn ở ngay đối diện nhà nhau nữa."

Tôi bồi thêm: "Sau này tính sao? Ngày ngày nhìn hai ông già ấy 'tương thân tương ái' chắc?"

"Đừng nói nữa." Lâm Dư ôm mặt, "Nghĩ đến thôi đã thấy tê cả da đầu rồi."

Tôi im lặng một lúc, rồi đưa ra một cao kiến:

"Hay là... tụi mình nhờ bà mối giới thiệu cho bố chúng ta mấy người phụ nữ đi? Như thế thì họ sẽ tách nhau ra được thôi."

Lâm Dư tán thành ngay: "Ý hay đấy! Bà Vương ở tầng trên chuyên làm nghề mai mối mát tay lắm. Để tớ đi hỏi bà ấy xem sao."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm