Hộp sữa tham lam

Chương 4

10/04/2026 16:43

Sáng thứ Sáu, văn phòng của Lâm Nhã ngập trong ánh nắng, nhưng cô cảm thấy như mình đang ngồi trong một hầm băng. Cô nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Không có thông báo từ camera. Bà Tú Anh không đến. Điều đó có nghĩa là bà ta đang ở nhà chị Lệ Lệ, hân hoan dâng lên "chiến lợi phẩm" mà bà đã dày công đ/á/nh cắp.

Lâm Nhã xoay xoay chiếc bút máy, tâm trí cô hiện lên gương mặt của bé Lạc Lạc. Đứa trẻ đó không có tội, nhưng nó đang phải gánh chịu hậu quả từ sự giáo dục sai lầm và lòng tham không đáy của người lớn. Cô đã hỏi kỹ Lý Tĩnh: loại sữa y tế đó chứa hàm lượng khoáng chất và protein được thiết kế cho những đứa trẻ không thể hấp thụ bình thường. Một đứa trẻ khỏe mạnh uống vào sẽ bị "sốc" hệ thống lọc của thận, gây phù nề và nôn mửa.

“Nó sẽ không ch*t, nhưng nó sẽ đ/au. Một cơn đ/au để đời,” Lý Tĩnh đã nói như vậy.

Đúng 2 giờ chiều, điện thoại của Lâm Nhã rung lên. Là Chu Hạo.

“Nhã ơi, em có còn giữ vỏ hộp sữa cũ không? Hay thông tin bác sĩ tư vấn loại sữa đó?” Giọng Chu Hạo hớt hải, tiếng gió rít qua điện thoại cho thấy anh ta đang chạy xe rất nhanh.

Lâm Nhã giữ giọng bình thản nhất có thể: “Có chuyện gì vậy anh? Sữa em m/ua cho Tiểu Vũ, em vứt vỏ đi rồi. Sao anh lại hỏi?”

“Lạc Lạc... không biết chị Lệ Lệ cho ăn gì mà từ sáng tới giờ nôn thốc nôn tháo, người cứ lờ đờ, chân tay sưng phù lên. Anh đang đưa con bé vào viện nhi. Mẹ bảo... mẹ bảo hình như có cho nó uống thử một ít sữa của Tiểu Vũ.”

Lâm Nhã siết ch/ặt chiếc bút đến mức đầu ngón tay trắng bệch: “Uống thử? Sao mẹ lại có sữa của Tiểu Vũ mà cho Lạc Lạc uống? Em nhớ là em để trong tủ kín cơ mà?”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Chu Hạo ấp úng: “Thì... chắc mẹ thấy tốt nên mang sang một ít. Giờ không phải lúc trách mẹ, em xem có thông tin gì về sữa đó không, bác sĩ đang hỏi thành phần!”

“Em không biết. Đó là sữa ngoại, toàn tiếng Đức. Em m/ua vì tin người quen thôi.”

Lâm Nhã cúp máy. Cô tựa lưng vào ghế, thở hắt ra. Màn kịch đã bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm