Quả nhiên, bóng hình nơi cửa đứng hình một lát. Triệu Thiết Sinh quay người, vài sải chân bước lại, đóng ch/ặt cửa buồng. Anh không nhìn tôi, chộp lấy miếng xà bông, rồi bê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh mép chậu, "Ngồi yên."
Anh đưa tay vào nước, làm ướt xà bông. Bọt tuyết nhanh chóng phủ đầy lòng bàn tay anh, trắng xóa. Tôi khoanh chân ngồi trong chậu, quay lưng về phía anh. Khi bàn tay to lớn ấy áp lên lưng, tôi theo bản năng rùng mình một cái.
"Đau à?"
Tôi lắc đầu, chủ động tựa ra sau, ép sát da thịt vào lòng bàn tay anh. "Không đ/au. Ngứa."
Triệu Thiết Sinh không đáp lời, cứ thế xoa dọc theo xươ/ng sống tôi đi xuống. Nhiệt độ nước rất cao, hơi nóng hun cho mặt người ta nóng bừng. Hơi thở của Triệu Thiết Sinh ngay sát sau tai tôi, từng nhịp, từng nhịp một, có chút nặng nề.
"Xoay người lại." Anh vỗ nhẹ vai tôi.
Tôi ngoan ngoãn xoay người trong nước, đối diện với anh. Triệu Thiết Sinh vẫn ngồi trên ghế đẩu, nhưng động tác tay đã dừng hẳn, mắt chẳng biết đặt vào đâu, cuối cùng cứ nhìn chăm chằm vào đám bọt trắng nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
"Đờ ra đấy làm gì?" Tôi nhấc chân lên, ngón chân giẫm lên đầu gối anh, "Chỗ này còn chưa tắm đâu."
Cơ bắp trên đùi Triệu Thiết Sinh lập tức căng cứng, rắn như đ/á. Anh chộp lấy cổ chân tôi, trầm giọng cảnh cáo: "Đừng có nghịch ngợm."
"Em có nghịch đâu?" Tôi chớp mắt, "Triệu Thiết Sinh, sao mặt anh đỏ thế kia? Do hơi nước à?"
10.
Triệu Thiết Sinh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, anh trực tiếp ấn miếng xà bông vào tay tôi, "Tự tắm phía trước đi."
Nói xong, anh đột ngột đứng phắt dậy. Chiếc ghế đẩu nhỏ bị anh làm lật nhào xuống đất, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Tôi không bằng lòng việc anh trốn tránh mình, trực tiếp lao tới ôm chầm lấy anh, "Anh tránh em làm gì? Trước đây anh đâu có như thế."
Toàn thân Triệu Thiết Sinh cứng đờ không nhúc nhích. Bàn tay to lớn của anh bẻ ngược hai tay tôi ra sau. Trời đất quay cuồ/ng, tôi bị anh xách khỏi người, ấn thẳng lên chiếc bàn gỗ bên cạnh. Cái bụng bị cấn vào cạnh bàn đ/au đến mức tôi hừ một tiếng. Còn chưa kịp định thần lại thì...
"Chát!" Một cú t/át giòn tan giáng xuống m.ô.n.g tôi.
Lần này anh không hề thu lực, da thịt ngay lập tức nóng bừng lên. Tôi bị đ.á.n.h đến ngây người, há hốc miệng nửa ngày không phát ra được tiếng nào, nước mắt ngược lại tuôn ra trước một bước.
"Chát!" Lại thêm một cái nữa. Lần này còn nặng hơn lần trước, đ.á.n.h đúng vào chỗ vừa rồi.
Cuối cùng tôi cũng hét lên, đôi chân quẫy đạp lo/ạn xạ muốn trốn, nhưng lại bị đầu gối của Triệu Thiết Sinh chặn cứng lại.
"Những chiêu trò vừa rồi, là ai dạy em? Nói mau!" Triệu Thiết Sinh túm lấy cánh tay tôi, xoay người tôi lại. Đáy mắt anh vằn lên những tia m/áu, trừng trừng nhìn tôi.
Tôi bị ép phải ngửa đầu nhìn anh, mặt mũi lem nhem toàn nước mắt nước mũi.
Tôi biết nói gì đây? Bảo rằng tôi trùng sinh sao? Bảo rằng những thứ này đều do kiếp trước chính anh ở trên giường cầm tay chỉ việc dạy cho tôi sao?
Tôi không thể nói ra được. Chỉ cần tôi dám nhắc đến chuyện m/a q/uỷ thần thánh này, ước chừng Triệu Thiết Sinh sẽ tưởng tôi bị trúng tà, rồi thức thâu đêm đi tìm bà đồng bắt tôi uống nước phù cho xem.
11.
Triệu Thiết Sinh tưởng tôi tâm hư nên chột dạ, anh gi/ận đến mức gân xanh trên trán gi/ật liên hồi, "Trần Khoái Sênh, em mới vừa đủ tuổi trưởng thành thôi đấy! Không học điều tốt, lại đi học mấy cái thứ này à!?"
"Mẹ kiếp, rốt cuộc ông đây có thứ gì tốt mà không cho em hả!? Mà em phải dùng cái cách này để đòi!?"
"Có phải tên Hứa Chi Minh kia dạy em làm thế không?"
"Tôi đã bảo với em bao nhiêu lần rồi, đừng có dây dưa với nó, đừng có dây dưa với nó! Em xem em thành cái dạng gì rồi!" Nói đoạn, lại có thêm mấy cái t/át nữa giáng xuống.
Chuyện này thì liên quan gì đến Hứa Chi Minh chứ? Tôi không hỏi lại, chỉ vùi mặt vào khuỷu tay mà khóc thút thít. Lúc này nói nhiều ắt sai nhiều, chi bằng giả c.h.ế.t cho xong.
Triệu Thiết Sinh vừa gi/ận, vừa cuống, lại vừa xót. Cuối cùng, anh vớ lấy chiếc khăn bên cạnh, lau bừa lên mặt tôi một cái, "Được rồi, đừng có gào nữa."
"Ngày mai viết cho tôi một bản kiểm điểm. Viết không sâu sắc là còn bị ăn đò/n đấy."
Nỗi uất ức trong lòng tôi càng lớn hơn. Rõ ràng trong sách đâu có viết như thế này. Triệu Thiết Sinh trong sách, lúc này đáng lẽ phải bế tôi lên giường, vừa hôn vừa dỗ dành, h/ận không thể móc cả tim gan ra cho tôi mới đúng.
Sao đến lượt tôi, lại thành một trận đò/n nhừ t.ử cộng thêm một bản kiểm điểm?
Hay là, Triệu Thiết Sinh của thời điểm này căn bản là không thích tôi? Vậy tôi làm thế này chẳng phải khiến anh càng gh/ét tôi hơn sao?
"Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không phục à?" Triệu Thiết Sinh thấy tôi nhìn anh trân trân đến ngây người, liền lườm tôi một cái, "Mặc quần áo vào cho t.ử tế, rồi cút về giường mà nằm."
Anh bê chậu nước đi ra ngoài, đến cửa lại dừng bước, quay lưng về phía tôi bổ sung thêm một câu: "Th/uốc ở trên bàn. Lần này tự mà bôi."
12.
Cơn mưa ngoài hiên vẫn rơi lộp độp không ngớt. Tôi nằm sấp trên giường, quấn chăn ch/ặt hơn một chút. Đầu óc cũng dần tỉnh táo trở lại. Trận đò/n này coi như không uổng phí. Ít nhất nó cho tôi biết rằng, Triệu Thiết Sinh lúc này căn bản không hề thích Hứa Chi Minh, thậm chí còn có chút gh/ét bỏ anh ta.