Rối Gỗ Treo Chỉ Mảnh

Chương 33 + 34

14/06/2024 16:47

33

Ba tiếng trước, tôi đi vào một cửa hàng b/án đồ câu cá.

Ông chủ sắp đóng cửa, hỏi tôi muốn gì.

Tôi tội nghiệp, nói: “Anh trai tôi đang câu cá nhưng không có lưỡi câu. Anh có thể cho tôi một ít lưỡi câu và dây câu được không? Ngày mai tôi sẽ trả tiền được không?”

Ông chủ sửng sốt một chút, đá/nh giá tôi hai mắt, nói: “Có, tôi tìm cho cô.”

Ngay sau đó, ông chủ đưa cho tôi thứ tôi muốn.

Tôi giống như bảo bối nâng tới, đang muốn nói lời cảm ơn thì ông chủ nói: “B/ệnh viện cũng có thể câu cá a?”

Tôi lập tức hiểu ra, ông chủ đã sớm nhìn ra tôi đang nói dối.

Tôi ấp úng, đói khát làm cho đầu óc tôi chậm lại, không biết nên ứng phó như thế nào.

Kết quả, ông chủ khoát tay, cười nói: “Nhưng cô khỏi b/ệnh rồi, có thể học một chút.”

“Được a.” Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười.

34

Ba tiếng nữa.

Ba chiếc lưỡi câu giấu trong kẽ ngón tay của tôi đã bị siết ch/ặt vào mu bàn tay của Lâm Chấp.

Một quả, hai quả, ba quả...

Lâm Chấp rốt cục tránh thoát ta, thân thể ngửa ra sau trở về sân thượng.

Trong mắt cậu ta tràn ngập lửa gi/ận cùng sợ hãi, hai tay chống lui về phía sau.

Nhưng cậu ta đã quên.

Phía trên lưỡi câu, là có dây câu.

Tôi đứng lên, lạnh lùng nhìn Lâm Chấp.

Sau đó, tôi siết ch/ặt sợi dây câu trong ống tay áo, bắt đầu kéo mạnh về phía tôi.

Lâm Chấp đang chuẩn bị rút móc câu ra, lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.

Cậu ta không tự chủ được đưa hai tay đến bên tôi, để tránh gi/ật gi/ật đ/au nhức.

“Lâm Chấp, quen không?”

Tôi dừng động tác trong tay lại, để sợi dây câu vẫn bảo trì trạng thái căng thẳng, khiến Lâm Chấp không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Tôi đón nhận ánh mắt lửa gi/ận bốc lên của cậu ta, cười nói:

Đây chính là cảm giác của một con rối treo chỉ mành”.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm