Beta: Quỳnh

Diệp Oản Oản bình tĩnh đứng dưới đài nhìn về phía thiên đoàn chỉ huy minh tinh, danh tiếng chính thịnh Diệp Y Y cùng Cố Việt Trạch.

Bây giờ tập đoàn Diệp thị, dù chịu không ít áp lực đến từ Hoàn Cầu cùng những công ty khác tăng level, nhưng vẫn là Long Đầu lão đại của giới giải trí, lần này thu hoạch giải thưởng thượng hội phong phú cũng là tất nhiên.

Trước bên Hoàng Thiên ra không ít thông báo nói Hoàng Thiên lần này tàn sát toàn bộ giải thưởng.

Bất quá, nghĩ muốn kéo hết ảnh đế cùng vương miện nữ hoàng điện ảnh, chỉ sợ là bọn họ phải thất vọng.

Diệp Oản Oản không cần đi lên thảm đỏ, đứng ở cách đó không xa nhìn một hồi, liền trực tiếp hướng về ban thưởng phòng khách đi tới.

Hàn Thiên Vũ quá bận rộn, vừa rồi mới để cho trợ lý vội vã đưa vé cho cô.

Diệp Oản Oản cầm vé, hướng dãy ghế tìm số, kết quả nhìn số chỗ ngồi, nhất thời sửng sốt một chút.

Ách, làm sao gần như vậy, có phải sai chỗ nào rồi không?

Diệp Oản Oản x/á/c nhận mấy lần, đều là số chỗ ngồi kia, vì vậy gọi cho trợ lý, muốn x/á/c nhận lại.

Kết quả, điện thoại báo bận, không gọi được.

Diệp Oản Oản khó khăn, dù sao loại trường hợp này, vị trí không thể tuỳ tiện ngồi.

Điện thoại trợ lý vẫn không gọi được, Diệp Oản Oản chỉ có thể bất đắc dĩ đứng đợi trong góc phía sau.

Đang nhức đầu, phía trước đột nhiên truyền tới một trận tiếng bước chân quen thuộc, tiếp theo một cánh tay thân mật đặt ở vai cô, “Diệp Bạch, cậu ở chỗ này làm cái gì?”

Chỉ thấy toàn thân âu phục màu trắng do nhà cao cấp C chế tác riêng, so với thường ngày càng thêm chói mắt, không biết Hàn Thiên Vũ đi tới lúc nào.

Nhìn người tới, Diệp Oản Oản sửng sốt một chút, “Thiên Vũ…”

“Tôi thấy cậu hồi lâu không tới, tiểu Lương không đưa vé cho cậu sao?” Hàn Thiên Vũ hỏi.

“Có, chẳng qua số chỗ ngồi có vẻ không đúng lắm a! Quá gần đằng trước rồi” Diệp Oản Oản trả lời.

Hàn Thiên Vũ xích lại gần nhìn một cái, ngay sau đó mở miệng nói, “Không sai, chính là số này, ở bên cạnh tôi, đi thôi!”

Nói rồi trực tiếp kéo Diệp Oản Oản đi tới vị trí phía trước.

“Bên cạnh cậu?” Diệp Oản Oản càng kinh ngạc hơn.

“Yên tâm, bởi vì phó đạo diễn ngồi bên cạnh tôi không tới được, cho nên tôi cùng Hâm tỷ liền đem vị trí này cho cậu, sẽ không có vấn đề!”

Nghe Hàn Thiên Vũ nói như vậy, Diệp Oản Oản mới yên tâm xuống dưới.

Mặc dù bây giờ buổi lễ trao giải còn chưa bắt đầu, bất quá Hàn Thiên Vũ đột nhiên đứng dậy đi về phía sau, còn thái độ thân thiết mang theo một một gương mặt lạ hoắc, đưa tới không ít người chú ý.

Diệp Oản Oản nhanh chóng bị Hàn Thiên Vũ dẫn tới chỗ ngồi cạnh hắn, bên phải hắn chính là Kiều Khả Hâm.

Kiều Khả Hâm vừa nhìn thấy cô, cách Hàn Thiên Vũ nhẹ mở miệng cười, “Hi, Tiểu tiên sinh coi bói, lại gặp mặt!”

Sắc mặt Diệp Oản Oản có chút lúng túng, “Khụ, Hâm tỷ, vô cùng xin lỗi, lần trước đường đột rồi!”

Kiều Khả Hâm nháy mắt một cái, “Không có a, lần trước rất khoái trá, tôi luôn mong đợi được gặp lại cậu! Cậu thực sự rất đáng yêu! Nếu rảnh rỗi, không bằng…”

Hàn Thiên Vũ ngồi ở giữa, nghe không nổi nữa, bất đắc dĩ đem thân thể ngăn cách hai người, nhắc nhở, “Hâm tỷ, trường hợp công cộng, chú ý một chút được không, đã bắt đầu lên sóng rồi!”

Kiều Khả Hâm bĩu môi một cái mới ngừng, Diệp Oản Oản thở phào nhẹ nhõm, hạ thấp giọng nói với Hàn Thiên Vũ, “Cám ơn.”

Nhìn Diệp Oản Oản lau mồ hôi, Hàn Thiên Vũ bật cười, “Bộ dạng cậu lúc bình thường cùng lúc uống say, thật đúng là hai người.”

Diệp Oản Oản bất đắc dĩ, “Khục khục, đừng nói chuyện tôi uống say nữa…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
6 Năm thứ 79 Chương 6
7 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
11 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
12 Người Giữ Làng Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm