Nỗi Đau

Chương 11

16/02/2026 12:11

17.

Lạc Khải Sâm đã bị đền tội trước pháp luật, bản án dài đăng đẳng đến mức ông ta có lẽ phải ở trong ngục cho tới tận lúc c.h.ế.t.

Lạc Duy Xuyên b/án hết cổ phần của Lạc thị, đem toàn bộ tài sản của mình chuyển sang tên của Hạ Dục.

Lạc Duy Xuyên đáp: "Đúng vậy. Em đã từng nói, em sẽ nuôi anh mà."

Nói xong, anh lấy ra hai chiếc nhẫn trơn màu bạc, quỳ xuống nói: "Hạ Dục, anh yêu em."

"Em lấy anh đi, anh có thể làm bất cứ chuyện gì vì em."

"Đừng bỏ rơi anh."

Thật ra Hạ Dục không có cảm giác gì đặc biệt. Bởi vì ký ức trống rỗng, câu không biết thế nào là yêu, cũng chẳng chắc chắn liệu mình có muốn được yêu hay không.

Thấy câu vẫn đứng yên không nhúc nhích, Lạc Duy Xuyên ngước mặt lên giải thích: "Đây là thứ mà anh đã chuẩn bị từ trước khi em mất trí nhớ."

Cái ngày ném nhẫn đi, anh đã sớm muốn quay lại tìm rồi, nhưng lại sợ bị Hạ Dục phát hiện. Thế là anh cứ len lén lục lượng quanh khu vực đó mấy vòng. Sau khi tìm thấy nhẫn, anh còn nổi trận lôi đình, m/ắng Hạ Dục thật là có cốt khí, vậy mà không biết đường nhất nhẫn về. Chuyện đó làm cho tài xế cứ nom nóp lo sợ, tưởng đầu óc ông chủ bị va đ/ập xong vẫn chưa khỏi hẳn.

Ha Dục cầm lấy nhẫn, nhìn thấy chữ cái đầu trong tên hai người được khắc ở vòng trong.

XY.

LWC.

Hạ Dục.

Lưu Vượng Tài.

...

Thật là khó nghe quá đi, nhưng hình như cũng chẳng có vấn đề gì lớn.

Cậu vốn dĩ vẫn rất lưỡng thiện, thấy Lạc Duy Xuyên quỳ đã lâu, bèn hỏi: "Anh muốn đeo chiếc nào?"

Là muốn đeo chiếc khắc tên của đối phương, hay là chiếc khắc tên của chính mình?

Trong n/ão bộ chợt hiện lên một cảm giác rất nhạt nhòa nhưng đầy quen thuộc, giống như cậu đã từng hỏi câu này rồi vậy.

"Chiếc của Hạ Dục." Lạc Duy Xuyên đáp. Bởi vì n/ợ Hạ Dục quá nhiều, nên mỗi khi nhìn thấy chiếc nhẫn này, anh có thể tự nhắc nhở bản thân về những lỗi lầm mình từng phạm phải.

Hạ Dục cầm lấy tay trái của Lạc Duy Xuyên, đeo nhẫn cho anh. Thế nhưng cậu lại cất chiếc còn lại đi, nói: "Em vẫn chưa nghĩ kỹ xem có nên đeo hay không."

"Đợi khi nào em nhớ lại chuyện cũ, hoặc là lúc em thực sự quyết định xong thì mới đeo, có được không?"

Lạc Duy Xuyên được kéo đứng dậy, sau đó anh ôm Hạ Dục thật nhẹ nhàng.

"Được chứ." Anh đáp.

Lạc Duy Xuyên thầm nghĩ: Nếu Hạ Dục nhớ lại chuyện cũ, có lẽ cậu sẽ nếm chiếc nhẫn này đi giống như anh đã từng làm.

Không, Hạ Dục chắc chắn sẽ ném nó đi xa hơn thế nhiều.

Nhưng không sao cả. Cho dù xa đến đâu, anh cũng sẽ tìm mang về cho bằng được. Sau đó lại chạy về đây c/ầu x/in em tha thứ.

End.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
9 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm