Cuối tuần hôm đó, tôi ra khỏi nhà từ rất sớm.

Rốt cuộc thì tôi đang là người có một cô bạn gái thân thiết như hình với bóng, chỉ là khác trường nên mỗi cuối tuần chúng tôi đều phải hẹn hò.

Vì tối qua chưa thỏa mãn nên tối nay, tôi định ở ngoài một mình qua đêm.

Tôi nhắn trong nhóm: [Lúc kiểm tra phòng giúp tôi chút nhé, tối nay tôi không về.]

Cậu bạn cùng phòng Lý Hải trêu tôi: [Sao thế, định vào nhà nghỉ với bạn gái hỏ?]

Tôi đáp: [Cậu đừng nói bừa.]

Lý Hải: [Đừng ngại ngùng chứ, bọn tôi đều hiểu mà, nhớ dịu dàng với người ta, đừng quên dùng biện pháp an toàn đấy.]

Tôi không biết giải thích thế nào.

Hay cứ để họ hiểu lầm như vậy?

Đang lưỡng lự thì Cố Chước nhắn cho tôi: [Lúc kiểm tra phòng, tôi sẽ không giúp cậu.]

[Tôi không khuyến khích cậu ăn nằm với bạn gái sớm như thế, bản thân cậu hiện tại chưa đủ năng lực chịu trách nhiệm.]

Tôi bỗng nổi lo/ạn: [Đừng dạy đời tôi, Lý Hải tối nay giúp tôi nhé, thật sự không về được.]

Lý Hải nói: [Yên tâm, đã có anh đây lo.]

Cố Chước rất lâu không hồi âm.

Khoảng 5 phút sau, Lý Hải đột nhiên nhắn riêng: [Cố Chước kỳ quặc thật, cậu ấy vừa cầm áo khoác rồi mặt mày ủ rũ bỏ đi.]

Tôi không nghĩ nhiều.

Chắc anh có việc riêng thôi.

Khoảng 8h tối, có người gõ cửa phòng tôi.

Tôi hỏi: "Ai đấy?"

Giọng Cố Chước vang lên: "Là tôi."

Tôi ngạc nhiên mở cửa: "Sao cậu biết tôi ở đây?"

Cố Chước cúi mắt: "Vì khách sạn cậu thuê thuộc tài sản nhà tôi."

Đúng là con trai gia tộc giàu nhất thành Bắc, danh bất hư truyền.

Tôi hơi căng thẳng: "Cậu đến làm gì?"

Cố Chước nhìn tôi, lắc lắc chiếc túi trên tay: "Sợ cậu quên, mang bao cao su đến cho cậu."

Mặt tôi đột nhiên bừng đỏ.

Ánh mắt anh liếc vào trong phòng, giọng trầm khàn: "Bạn gái cậu đâu rồi?"

Tôi loay hoay kéo áo, bắt đầu nói dối: "Cô ấy... cô ấy chưa tới."

Sắc mặt Cố Chước càng thêm u ám.

Anh từ từ tiến lại gần, hơi thở phả vào cổ tôi: "Chuyện đó cậu thật sự biết làm chưa? Cần tôi dạy không?"

Tôi lùi một bước: "Không, không cần đâu. Tối nay cô ấy có việc, không đến nữa."

Cố Chước đặt ánh mắt lên người tôi: "Vậy thì... tối nay cậu có thể ở lại với tôi chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0