---

"đ/ộc Lập Châu..."

Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Tư Dạ Hàn, không biết rốt cuộc anh ta có ý gì.

"Tại trụ sở chính Tư gia ở đ/ộc Lập Châu, có một quy tắc từ xưa truyền xuống, tất cả các đứa trẻ của Tư gia được sinh ra, đều sẽ bị trục xuất đi các nước để m/a luyện và trưởng thành... Mà anh, chính là một thành viên bị trục xuất." Tư Dạ Hàn nhìn Diệp Oản Oản, lên tiếng nói.

Chuyện này, Diệp Oản Oản đã sớm biết được, nhưng lại không hiểu cho lắm, bây giờ Tư Dạ Hàn nói chuyện này để làm gì?

Hơn nữa, theo trong miệng Tư Dạ Hàn nói ra, vậy cũng đã trực tiếp chứng minh, Tư Dạ Hàn quả thực có liên quan rất lớn tới đ/ộc Lập Châu!

"Mà anh... sau khi trưởng thành, đã bị thế gia tìm về... Cũng có chút danh tiếng tại đ/ộc Lập Châu…

Tại đ/ộc Lập Châu, có một quy củ, không cho phép người đ/ộc Lập Châu lấy người ngoài, vô luận là ai. Nhưng anh lại vi phạm quy củ này...

Cũng chính bởi vì như thế, anh phải thanh trừ tất cả các ký ức của em, để cho em trở thành Diệp Oản Oản... Chỉ có như vậy, người của Tư gia tại đ/ộc Lập Châu, mới không thể truy ra được tung tích của em. Cho nên, em chỉ có thể là Diệp Oản Oản." Tư Dạ Hàn nhìn Diệp Oản Oản, nhẹ nhàng nói.

Nghe Tư Dạ Hàn nói vậy, Diệp Oản Oản thoáng sững sờ.

Tư Dạ Hàn có ý tứ là, thời điểm anh ta ở tại Hoa quốc, trước khi ký ức mình bị thanh trừ, mình và anh ta đã kết hôn?

Cho nên, mình và Tư Dạ Hàn đều bị Tư thị Cổ tộc đ/ộc Lập Châu truy sát…

Cũng chính bởi vì như vậy, Tư Dạ Hàn thanh trừ ký ức của mình, để cho mình thay hình đổi dạng trở thành Diệp Oản Oản. Đây là phương án tốt nhất, mới có thể lừa gạt được Tư gia đ/ộc Lập Châu... giúp cho mình nằm ở một vị trí an toàn…

Ngay từ lúc còn ở đ/ộc Lập Châu, Diệp Oản Oản từng nghe Tu La Chủ nói, Cổ tộc Tư thị có một gã siêu tân tinh, tên gọi là Tư Dạ Hàn, hơn nữa có tướng mạo giống y hệt Tu La Chủ... Chẳng lẽ, điều Tu La Chủ nói là sự thật? Tư Dạ Hàn thật đúng là vị siêu tân tinh của Tư thị Cổ tộc kia?

"Tư thị Cổ tộc có thực lực khổng lồ, anh chỉ có thể thanh tẩy trí nhớ của em. Cứ như vậy, Tư gia cũng sẽ không tra ra được em. Anh ra đi không từ mà biệt, là không muốn làm liên lụy đến em!" Tư Dạ Hàn nói.

"Vậy tại sao bây giờ anh lại xuất hiện, chẳng lẽ không sợ Tư thị Cổ tộc rồi hay sao?" Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Tư Dạ Hàn.

"Bởi vì không muốn lần sau sẽ phải tới tham dự hôn lễ của chính em!" Một đôi con ngươi bình tĩnh không lay động của Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, nói.

Diệp Oản Oản bị nghẹn một cái, ngay sau đó ho nhẹ một tiếng, nói một cách đầy thâm ý, "Chuyện trước đó không cần phải nói, tôi hỏi anh, anh có biết Tu La Chủ của đ/ộc Lập Châu hay không?"

"Không nhận biết... nhưng đã từng nghe nói." Tư Dạ Hàn dừng một chút rồi mới trả lời.

"Ồ..." Diệp Oản Oản như có điều suy nghĩ, dịu giọng lại, tỏ vẻ đã tin tưởng: "Được, nếu đã như vậy, sau này, anh đi đâu, em liền đi nơi đó."

"Mang theo em quá nguy hiểm, cho anh một ít thời gian." Tư Dạ Hàn nói: "Anh sẽ xử lý tốt Tư thị Cổ tộc…"

Không cho Diệp Oản Oản có cơ hội tiếp tục mở miệng, Tư Dạ Hàn lấy ra một chiếc nhẫn, đeo ở trong tay của Diệp Oản Oản.

"Đây là cái gì?" Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, hiếu kỳ hỏi.

"Chiếc nhẫn này, vốn là thuộc về em... Về phần có ý nghĩa gì, anh cũng không biết được." Tư Dạ Hàn nói.

Thời điểm lần đầu tiên Tư Dạ Hàn tại chi nhánh A Tu La nhìn thấy Diệp Oản Oản, nàng đã mang chiếc nhẫn này. Hơn nữa, đối với chiếc nhẫn này, Diệp Oản Oản vô cùng yêu quý.

Sau khi thanh tẩy ký ức của Diệp Oản Oản, Tư Dạ Hàn liền bảo quản chiếc nhẫn này. Mà hiện nay, cũng là thời điểm nên trả lại cho nàng rồi...

Bố cục của đ/ộc Lập Châu... rối rắm, khó mà nắm bắt được. Kế hoạch của anh, cũng chưa chắc có thể thành công...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0