Vọng Bên Bờ Vực

81

30/07/2026 13:10

24 tháng 9

Đôi lúc mình cảm thấy.

Có lẽ mình không phải chó bình thường.

Chó bình thường chỉ khứu giác tốt.

Còn mình.

Đôi khi ngửi cái là biết ngay.

Ví dụ như hôm nay.

Chuông cửa còn chưa reo xong.

Mình đã ngửi thấy mùi của cái người kia!!!

Mình bật dậy như tên b/ắn.

Kết quả làm bọt xà phòng b/ắn đầy người chủ.

Chủ lẩm bẩm:

"Nhanh vậy sao?"

Rồi bỏ mặc mình.

Đi mở cửa.

...

Thì ra.

Yêu thật sự sẽ biến mất.

Sớm muộn gì.

Chủ cũng sẽ yêu con chó khác...

...

Cái người kia vào nhà.

Mình lập tức đứng lên.

Định ra oai.

Kết quả.

Bị chủ m/ắng.

Hu hu hu...

...

Coi như anh ta biết điều.

Cầm sữa tắm lên tắm cho mình.

Phải công nhận.

Dễ chịu thật.

Nhưng...

Nắm chân mình rồi hỏi:

"Có nhớ anh không?"

Ai nhớ chứ?

Đồ tự luyến.

...

Lúc chủ đi lấy máy sấy.

Anh ta còn dọn sạch đống bừa bộn trong phòng tắm.

Xem ra.

Cũng là người thật thà.

Anh ta quay lại lần nữa.

Chứng tỏ.

Khác hẳn mấy người trước.

Mình quyết định.

Đích thân khảo sát giúp chủ.

...

Ăn tối xong.

Mình tưởng lại không được đi chơi.

Ai ngờ.

Anh ta nhìn thấy mình đang ngậm dây.

Liền chủ động nói muốn dắt mình đi.

Ai bảo chỉ người đứng trong ánh sáng mới là anh hùng!

Chính là anh đó!

Từ hôm nay.

Chúng ta là anh em tốt!

...

Mình có một căn cứ bí mật.

Chỉ mình và chủ biết.

Hôm nay anh em tốt cũng đi cùng.

Dẫn anh ấy tới luôn.

Ai ngờ.

Hai người chẳng chạy nhảy gì cả.

Chỉ ngồi trên ghế nói chuyện.

Mình còn làm mẫu.

Lăn lộn trên bãi cỏ.

Vậy mà hai người vẫn không tham gia.

...

Hai người đang yêu nhau à?

Vậy mình tránh hiềm nghi vậy.

Mình đúng là hiểu chuyện đến đ/au lòng.

...

Buổi tối trong rừng.

Có rất nhiều anh côn trùng.

Ban ngày chẳng thấy đâu.

Tiếng hát của các anh mình nghe không hiểu.

Hôm nay.

Cậu Golden nhà bà cụ hàng xóm cũng không tới.

Mình thấy hơi cô đơn.

Có một em nhỏ chạy đến.

Cảm ơn em đã khen anh dễ thương.

Nhưng anh không tên là "chó trắng".

Tên khoa học là Samoyed.

Tên thật là Tuyết Bính.

Có dịp.

Lần sau mình chơi tiếp nha.

14 tháng 2

Từ khi chủ ở bên cái người kia.

Chủ càng ngày càng không thương mình nữa.

Hu hu hu...

Ngày xưa.

Mình còn được ngủ cùng phòng với chủ.

Bây giờ.

Ghế sofa da cũng chẳng còn là của mình.

Đêm nào chủ cũng khóa cửa phòng.

Đều tại cái người kia.

Hình như tên là Chu Trạch Phong.

Tuy bây giờ tụi mình là anh em tốt.

Nhưng trong lòng mình.

Chủ mãi mãi đứng số một.

Cái này.

Mình mãi mãi không vượt qua được!!!

...

Không biết tối nay xảy ra chuyện gì.

Chủ và Chu Trạch Phong lại ngủ riêng.

Mình nhảy lên giường.

Chủ cũng không đuổi.

Ha ha ha ha ha!!!

Cuối cùng cũng được ngủ cùng chủ một đêm!!!

Mình chờ ngày này lâu lắm rồi!!!

...

Ai ngờ.

Trời còn chưa sáng.

Tiếng mở cửa đã đá/nh thức mình.

Lạ thật.

Tối qua chủ rõ ràng khóa cửa mà.

Chẳng lẽ Chu Trạch Phong tìm được chìa khóa trong phòng làm việc?

Mình dựng tai đứng dậy.

Anh ta xoa lưng mình.

Bảo mình nằm xuống.

Rồi...

Tự mình nằm xuống bên cạnh.

Thế là.

Mình bị kẹp giữa hai con người.

Chu Trạch Phong ôm luôn cả mình.

Lẫn chủ.

Vào lòng.

Hừ.

Anh còn dám chui vào đây.

Giờ thì...

Ai mới là bóng đèn.

Mình không nói đâu.

Cuối tháng Tám, Chu Trạch Phong cùng Lục Triệu đến dự đám cưới của Mai Thư Đình.

Đến phần tung hoa cưới, cả hai chỉ ngồi dưới khán đài xem náo nhiệt.

Không ngờ.

Bó hoa lại rơi trúng ngay vào lòng Lục Triệu.

Đa số khách mời đều là người quen của chú rể.

Một bác gái nhiệt tình nắm lấy tay Lục Triệu, cười nói:

"Đây là duyên trời định đó."

"Cậu cũng nên sớm tìm bạn gái."

"Rồi lo chuyện cưới xin."

"Đến lúc đó tổ chức ngay ở đây thì đẹp biết mấy."

Lục Triệu liếc nhìn Chu Trạch Phong.

Chỉ mỉm cười.

Không đáp.

...

Sau lễ cưới.

Hai người bước ra khỏi nhà thờ.

Điều Chu Trạch Phong nhịn nãy giờ cuối cùng cũng bật ra:

"Sao anh không nói với họ..."

"Em là bạn trai anh?"

Lục Triệu liếc cậu.

"Anh quen họ chắc?"

"Nói làm gì?"

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi cười.

"Nhưng..."

"Ý kiến của bác ấy đúng là cũng đáng cân nhắc."

Chu Trạch Phong không hỏi hắn đang cân nhắc điều gì.

Chỉ mỉm cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm