Tiệm Âm Hồn

Chương 9

27/04/2025 11:28

Bà cô bên ngoại đột nhiên xuất hiện rồi biến mất trông thật huyền bí.

"Mẹ, bà tổ cô về đâu thế ạ?"

Mẹ tôi nhặt chiếc áo cũ trên đất, thong thả đáp: "Bà ấy có thể chất thông âm, lúc sinh thời đã làm nghề môi giới âm dương."

"Về sau... bà tự hủy thân x/ác, chỉ còn h/ồn phách lưu lại âm ty, khi nhà có việc mới thỉnh bà về."

Nghĩ lại thì hồi mẹ tôi mở cửa hiệu, hẳn cũng nhờ bà cô phù trợ. Không hiểu vì sao năm ấy bà lại hủy thân x/ác, thấy mẹ không muốn nhắc tới, đành để dịp khác hỏi sau.

Tôi gỡ tấm vải đen che cửa sổ, linh cảm như có ai đang dòm ngó phía sau. Đột nhiên, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai.

Quay lại, hóa ra là Ông Tần đội mũ lưỡi trai.

"Ông Tần, sao giữa ban ngày ông lại tới?" Tôi ngạc nhiên.

"Suỵt!" Ông liếc quanh rồi kéo tôi vào nhà.

Thấy ông, mẹ tôi gi/ật mình: "Mấy hôm nay đóng cửa nghỉ, trong kho có rư/ợu, ông tự lấy một vò về uống đi."

Ông Tần phẩy tay: "Hôm nay tôi đến có chuyện hệ trọng."

"Cô biết không? Thứ bọn chúng tìm ki/ếm đang ở trên người con gái cô đấy."

"Lão già áo đỏ đêm qua tên Trình Hạc. Hắn là Q/uỷ Tu nổi danh."

Từng nghe mẹ nhắc về Q/uỷ Tu - những kẻ dùng bí thuật lẩn trốn Âm Sai, lưu lại dương gian tu luyện.

Nghe đến hai chữ Q/uỷ Tu, mẹ tôi lập tức căng thẳng. Bà lo lắng nhìn tôi: "Cũng chẳng thấy con tôi có thứ gì lạ, hay là nhầm rồi?"

Ông Tần kể lại các tin đồn đã thăm dò được.

"Giờ cả âm ty cũng biết Trình Hạc đêm qua thất bại ở nhà cô."

"Chúng chỉ cần suy xét chút ắt biết là vì Hồng Linh Ngọc."

Trước khi đi, ông vỗ vai tôi: "Bất đắc dĩ thì... hai mẹ cô con chạy đi."

Nhưng tình cảnh này biết chạy đâu?

Ông Tần đi rồi, mẹ tôi soi xét khắp người tôi. Từng nốt ruồi đều được xem xét kỹ, ngờ rằng đó là hóa thân của Hồng Linh Ngọc mà bà cô từng nhắc.

Thấy thế, tôi an ủi: "Mẹ ơi, không sao đâu. Bà cô để lại Thần giữ nhà cho ta rồi."

"Hơn nữa, lão q/uỷ áo đỏ Trình Hạc đêm qua đã bị thương, biết bao lâu mới hồi phục?"

"Có khi trước khi hắn khỏe, đã phát hiện Hồng Linh Ngọc đâu có ở đây. Vậy thì kiểu gì cũng quay lại nhưng chắc không sớm?"

Mẹ gật đầu lặng lẽ, nhưng nếp nhăn lo âu trên trán chẳng giảm chút nào.

Chợt nhớ điều gì, tôi vội nói: "Mẹ ơi, hôm nay con chưa nhỏ nước mắt bò."

Mẹ phẩy tay: "Thôi khỏi nhỏ, mấy nay cửa tiệm không mở cửa."

Tôi nũng nịu kéo tay bà: "Nhưng con vừa thấy Ông Tần mà?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm