Một tiếng bật ra ngoài ý muốn.
Phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
Không bật đèn.
Nhờ ánh trăng.
Tôi nhìn thấy hàm dưới đang siết ch/ặt của Hạ Quân Hành.
Xong rồi.
Anh ta chắc chắn nghĩ tôi là bi/ến th/ái.
Có khi còn phát hiện ra xu hướng tình dục của tôi.
Không sai.
Tôi là gay.
Hơn nữa.
Là một thằng gay thèm muốn chính bạn cùng phòng của mình.
Tôi thích Hạ Quân Hành.
Ngay từ lần gặp đầu tiên.
Nhưng người như anh ta.
Thiên chi kiêu tử.
Tuyệt đối không thể thích người cùng giới.
Tôi hoảng lo/ạn không biết làm sao.
Vừa sợ bí mật sâu nhất bị vạch trần.
Vừa sợ anh ta thấy tôi lúc này vô cùng gh/ê t/ởm.
“Hứa Nam.”
Anh ta ghé sát tôi.
Giọng khàn thấp.
Hơi thở nóng rực.
“Có cần tôi giúp không?”
Tôi:
“Hả?”
3
Có lẽ vì tôi ngập ngừng quá lâu.
Khi bàn tay hơi nóng của anh ta nắm lấy eo tôi.
Tôi không kìm được mà rên khẽ một tiếng.
Cơ thể anh ta khựng lại.
“Hứa Nam, lát nữa không được phát ra tiếng.”
“Tại sao?”
À, chắc tôi ăn bánh có th/uốc nên đầu óc hỏng rồi.
Đàn ông nào mà thích nghe đàn ông phát ra âm thanh kỳ quái như vậy chứ.
Thế mà tôi còn hỏi tại sao.
Tôi lập tức bổ sung:
“Được, tôi không phát ra tiếng.”
Trong màn đêm mờ ảo này.
Tôi sướng đến mức suýt chảy nước miếng.
Không vì gì khác.
Chỉ riêng đôi tay của Hạ Quân Hành thôi.
Tôi đã hoàn toàn chịu thua.
Gần như cả người tôi dựa hết vào anh ta.
Đến lần cuối cùng.
Tôi giống như vừa được vớt lên từ trong nước.
Ngay cả tinh thần cũng có chút mơ hồ.
Trải qua một đêm giày vò.
Tôi đã mệt đến cực hạn.
Chỉ nhớ mơ mơ màng màng.
Hình như được ai đó bế lên giường.
Một chiếc khăn ấm áp nhẹ nhàng lau khô mồ hôi trên người tôi.
Chỉ là ở vài chỗ lực tay hơi mạnh.
Tôi đ/au đến rên khẽ một tiếng.
Đối phương mới miễn cưỡng dừng lại.
Khi tỉnh lại.
Đã là tám giờ sáng hôm sau.
Trên người khô ráo không dính nhớp.
Từ trên xuống dưới.
Bao gồm cả quần l/ót.
Tất cả đều là đồ mới.
Chắc chắn là Hạ Quân Hành.
Trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
Bộ đồ ngủ này.
Cái quần l/ót này.
Đều m/ua theo vóc dáng của Hạ Quân Hành.
Anh ta cao một mét chín.
Tôi chỉ cao một mét bảy tám.
Đứng dậy mới phát hiện.
Size rộng hơn rất nhiều.
Cảm giác phía dưới cứ lành lạnh.
“Dậy rồi à?”
Mải nhìn quần áo trên người.
Tôi không hề nhận ra Hạ Quân Hành vẫn đang ở ký túc xá.
Tôi kéo áo đang trượt xuống vai lên.
Anh ta nhìn bờ vai lộ ra ngoài.
Nheo mắt lại.
Rồi tiếp tục nói:
“Hứa Nam, lần sau không được nhặt đồ linh tinh ăn nữa.”
Nói thế.
Tôi cũng chỉ nhặt có một lần thôi mà.
Nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong bụng.
Nhìn thái độ này của anh ta.
Tôi biết anh ta đang gi/ận.
Trong ấn tượng của tôi.
Anh ta chỉ từng gi/ận hai lần.
Một lần là tôi uống rư/ợu với bạn.
Ngủ lại nhà người ta.
Quên sạc điện thoại.
Cũng quên báo trước cho bạn cùng phòng.
Sáng dậy.
Phát hiện hơn một trăm cuộc gọi nhỡ.
Ba trăm mấy chục tin nhắn.
Tất cả đều từ Hạ Quân Hành.
Đến khi về ký túc xá.
Lộ Nhân nói với tôi.
Hạ Quân Hành đến giờ vẫn chưa về.
Vì đã ra ngoài tìm tôi cả đêm.
Tôi biết mình sai.
Dỗ anh ta suốt một tháng.
Còn viết cả giấy cam đoan.
Anh ta mới miễn cưỡng tha thứ.
Lần này lại gi/ận.
Vẫn là vì tôi ăn đồ không rõ ng/uồn gốc.
Kết quả là cả đêm đều…
Nghĩ tới chuyện tối qua.
Tai tôi nóng bừng.
Hạ Quân Hành ngồi đối diện tôi.
Đẩy bữa sáng trên bàn về phía tôi.
Áo sơ mi trắng.
Quần kaki màu be.
Kính gọng vàng.
Làm anh ta trông vừa nhã nhặn vừa cao quý.
Cúc áo cài đến tận trên cùng.
Ngón tay dài thon đang cầm một cái bánh bao hấp.
Nhìn mà cổ họng tôi khô rát.
Trúng điểm yếu của tôi rồi.
“Không ăn à?”
Có lẽ ánh mắt tôi quá trần trụi.
Anh ta đưa bánh bao tới bên miệng tôi.
“Há miệng.”
Mặt tôi đỏ lên.
Ăn cũng không được.
Không ăn cũng không xong.
Đành phải cúi lại gần.
Tôi cắn bánh bao.
Nhai mà thấy hạnh phúc vô cùng.
Bánh bao rất ngon.
Vỏ mỏng nhân nhiều.
Chỉ là hơi nhiều mỡ.
Một ít mỡ vô tình dính lên tay.
Tôi không nghĩ nhiều.
Trực tiếp nắm tay anh ta.
Rồi liếm qua.
Liếm được nửa chừng.
Tôi mới phản ứng lại.
Tôi vừa làm cái gì vậy?
Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.
Còn anh ta thì vẫn bình thản như thường.
Không hề có vẻ khó chịu.
“X-xin lỗi.”
“Tôi quên mất là tay của cậu.”
“Không sao.”
Anh ta c/ắt ngang.
Cười rất dịu dàng.
“Tôi biết mà.”
Tôi hoảng hốt buông tay anh ta ra.
“Tôi… tôi đi tìm giấy lau cho cậu.”
Tôi quay người lại.
Không ngừng ch/ửi bản thân.
Hứa Nam.
Cậu bị lừa đ/á vào đầu à?
Chuyện ng/u ngốc như vậy cũng làm ra được.
Anh ta sẽ không nhìn ra tôi là gay chứ?
Nhưng nhìn phản ứng vừa rồi.
Có lẽ anh ta tin lời tôi nói rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Từ ban công tìm một chiếc khăn sạch.
Đợi lát nữa lau tay cho anh ta.
Rồi xin lỗi thêm lần nữa.
Đang nghĩ vậy.
Tôi từ góc rẽ đi ra.
Đúng lúc thấy Hạ Quân Hành giơ tay lên.
Hả?
Đang thắc mắc không biết anh ta định làm gì.
Thì thấy anh ta đưa ngón tay vừa bị tôi liếm.
Trực tiếp cho vào miệng.
Đầu lưỡi chậm rãi liếm từng chút một.
Động tác m/ập mờ đến mức.
Giống như không phải đang liếm tay mình.
Mà là thứ gì đó khác.
Nhìn mà tôi như bị lửa đ/ốt khắp người.
Vừa nóng vừa rát.