Đừng đánh đít tôi nữa

Chương 10

24/10/2025 22:32

Cố lết vào cửa hàng.

Đi vài bước, loạng choạng suýt ngã.

Có người đỡ lấy tôi, hơi lạnh phả vào người.

Ngẩng lên thấy gương mặt điển trai.

Chắc không nên ch/ửi sau lưng người ta nhỉ?

Sốt mê man rồi, ảo giác toàn thấy mặt hắn.

Lục Tự Thần sờ trán tôi, cười gằn:

"Thịnh Ninh, cậu đúng là giỏi thật."

Không ngờ lại là người thật.

Đầu óc đờ đẫn quay cuồ/ng, đơ luôn.

Thôi kệ, ngả vào lòng hắn.

Muốn bỏ mặc thì cứ việc!

Lục Tự Thần cởi áo khoác đắp cho tôi.

Nhét tôi vào xe.

Hơi ấm từ áo hắn tỏa ra, tôi co tròn trong ghế phụ.

Lục Tự Thần liếc nhìn, tăng tốc.

Xe dừng trước biệt thự.

"Thịnh Ninh, xuống xe."

Tôi lờ đờ, trợn mắt: "Đừng có ra lệnh cho bố!"

Lục Tự Thần không nói, bế thốc tôi lên.

Tôi giãy giụa: "Đừng đụng vào!"

Rồi bị quẳng lên giường.

Người lúc nóng lúc lạnh, khó chịu vô cùng.

Cho đến khi có cốc nước ấm đưa tới.

"Mở miệng, uống th/uốc."

Giọng ra lệnh khiến tôi bực.

Quay mặt đi chỗ khác.

Lục Tự Thần thở dài, ngậm viên th/uốc và ngụm nước.

Ép đầu tôi lại rồi truyền th/uốc qua nụ hôn.

Th/uốc đắng trôi tuột xuống cổ.

Nước ấm chảy dọc cằm.

Lục Tự Thần li /ếm sạch.

Tôi: "?"

Hôn tự tiện như vậy hả!

Tôi đ/á hắn một cái, yếu ớt không lực.

"Anh bị đi/ên à?"

"Ai bảo cậu không chịu uống th/uốc, muốn sốt thành thằng ngốc hả?"

"Anh mới là thằng ngốc, cả nhà anh đều là thằng ngốc."

"Ừ ừ, ngủ đi, ngủ dậy sẽ khỏe."

Tôi thầm nghĩ sáng mai sẽ tính sổ, vừa trở mình đã thiếp đi.

Đêm khuya.

Hình như có ai đắp chăn, đo nhiệt độ cho tôi.

Chiếc nhiệt kế lạnh buốt nhét vào nách, khiến tôi rùng mình một cái.

Chiếc nhiệt kế lạnh buốt nhét vào nách, khiến tôi rùng mình một cái.

"Ngoan nào, xong ngay thôi mà."

Đến khi bầu trời hừng sáng, người bên cạnh mới thở phào nhẹ nhõm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm