Phòng Tắm Thần Kỳ

Chương 7

05/01/2025 11:08

Con phố vẫn là dáng vẻ của mười năm trước. Lúc đó chưa có phong trào xây dựng thành phố văn minh, đường phố chưa sạch sẽ như bây giờ, hai bên đường còn nhiều hàng quán nhỏ. Người đi đường đông đúc, không ai đeo khẩu trang, đứng tụm lại trò chuyện, nhìn mà tôi còn thấy không quen.

Sân bóng rổ cách trường cấp ba của tôi không xa, chỉ cách hai con phố.

Tôi giới thiệu với Từ Giản, "Phía trước chính là trường cấp ba của tôi, có lẽ phiên bản khác của tôi đang ngồi trong lớp miệt mài học bài."

Từ Giản vừa định nói gì đó, thì từ xa có tiếng h é t vang lên, rồi ai đó la lớn, "Bên này có người ngất xỉu!"

Người bên cạnh giống như tên rời cung, lao nhanh vào trong, đẩy đám đông ra, q u ỳ xuống, "Tôi là bác sĩ, có thể sơ c/ứu cơ bản. Mọi người mau gọi xe cấp c/ứu 120."

Tôi r u n r ẩ y không ngừng, cơ thể như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích. Tôi muốn lao vào giữa đám đông, nhưng một lực vô hình kéo giữ tôi lại, khiến tôi chỉ có thể đứng yên như một kẻ ngoài cuộc.

Tôi nhìn Từ Giản q u ỳ xuống làm hồi sức tim hồi sức cho người nằm trên đất, nhìn xe c/ứu thương lao đến, nhìn người được đặt lên cáng, nhìn đám đông tụ tập rồi tản đi.

Không biết đã qua bao lâu, mọi thứ dần lặng lại.

"Sao thế?" Từ Giản quay lại bên tôi, áo khoác trên tay dính bụi, anh đột nhiên đưa tay s ờ mặt tôi, giọng ngập ngừng, "Cô… khóc rồi à?"

Tôi ôm c h ặ t lấy Từ Giản, gục đầu vào ngựk anh, "Từ Giản, là anh, thì ra người đó là anh."

"Là tôi cái gì?"

Tôi lắc đầu mạnh, không chịu nói.

Thì ra, người đã c/ứu mẹ tôi mười năm trước.

Là Từ Giản.

Trên đường về, tôi như một con rối bị Từ Giản kéo đi, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.

Đối diện với anh, ngoài những cảm xúc mơ hồ không thể gọi tên, giờ đây còn có những cảm giác khác đan xen.

"Cô không sao chứ, sao trông kỳ lạ vậy?"

Từ Giản cau mày, s ờ trán tôi, "Chẳng lẽ là tác dụng phụ của việc xuyên không, hay là người già rồi đều như vậy? Tôi đã nói cô đừng thức khuya mà, phụ nữ qua 25 tuổi là…"

Tôi t ứ c g i ậ n quát, "Từ Giản, anh nói thêm câu nữa thử xem!"

Từ Giản cười toe, "Thế này không phải tốt sao, trông có sức sống hơn rồi."

Đúng là đồ phiền phức!

Tôi đi lên trước vài bước, đột nhiên Từ Giản kéo tay tôi lại.

"Anh làm gì đấy?"

"Không phải cô nói không khỏe sao? Tôi nghĩ kỹ rồi, vẫn nên nắm tay cô, lỡ cô ngã đ è lên tôi thì sao."

Nói xong, có vẻ s ợ tôi từ chối, anh bước nhanh lên hai bước, "Nhanh lên, chậm chút nữa mẹ tôi tan làm về bây giờ."

Tôi quên m ấ t, giờ đây tôi thuộc diện ở chui, còn phải rón rén lén lút nữa.

Đi sau lưng Từ Giản, tôi chú ý thấy tai anh đỏ ửng.

Bàn tay bị anh nắm, nóng như có lửa.

Thế mà chúng tôi vẫn muộn một bước.

Khi tôi và Từ Giản lén lút vào nhà, vừa khéo đụng phải mẹ anh đang tan làm về.

Tôi bối rối lập tức gi/ật tay khỏi Từ Giản, nhìn người phụ nữ trẻ trung trước mặt, cân nhắc một chút tuổi tác hiện tại của mình, rồi nghĩ đến tình hình hiện tại, liền dõng dạc gọi: "Chào chị ạ!"

Kết quả không chỉ Từ Giản, ngay cả mẹ anh cũng s ữ n g s ờ.

Từ Giản ôm trán, "Gọi mẹ tôi là chị, cô muốn làm dì hay làm chị tôi, sao cứ muốn chiếm tiện nghi của tôi vậy?"

Rồi anh giới thiệu, "Mẹ, đây là bạn gái tương lai của con."

"?"

Bạn gái tương lai? Tôi đồng ý hồi nào chứ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm