Phòng Tắm Thần Kỳ

Chương 7

05/01/2025 11:08

Con phố vẫn là dáng vẻ của mười năm trước. Lúc đó chưa có phong trào xây dựng thành phố văn minh, đường phố chưa sạch sẽ như bây giờ, hai bên đường còn nhiều hàng quán nhỏ. Người đi đường đông đúc, không ai đeo khẩu trang, đứng tụm lại trò chuyện, nhìn mà tôi còn thấy không quen.

Sân bóng rổ cách trường cấp ba của tôi không xa, chỉ cách hai con phố.

Tôi giới thiệu với Từ Giản, "Phía trước chính là trường cấp ba của tôi, có lẽ phiên bản khác của tôi đang ngồi trong lớp miệt mài học bài."

Từ Giản vừa định nói gì đó, thì từ xa có tiếng h é t vang lên, rồi ai đó la lớn, "Bên này có người ngất xỉu!"

Người bên cạnh giống như tên rời cung, lao nhanh vào trong, đẩy đám đông ra, q u ỳ xuống, "Tôi là bác sĩ, có thể sơ c/ứu cơ bản. Mọi người mau gọi xe cấp c/ứu 120."

Tôi r u n r ẩ y không ngừng, cơ thể như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích. Tôi muốn lao vào giữa đám đông, nhưng một lực vô hình kéo giữ tôi lại, khiến tôi chỉ có thể đứng yên như một kẻ ngoài cuộc.

Tôi nhìn Từ Giản q u ỳ xuống làm hồi sức tim hồi sức cho người nằm trên đất, nhìn xe c/ứu thương lao đến, nhìn người được đặt lên cáng, nhìn đám đông tụ tập rồi tản đi.

Không biết đã qua bao lâu, mọi thứ dần lặng lại.

"Sao thế?" Từ Giản quay lại bên tôi, áo khoác trên tay dính bụi, anh đột nhiên đưa tay s ờ mặt tôi, giọng ngập ngừng, "Cô… khóc rồi à?"

Tôi ôm c h ặ t lấy Từ Giản, gục đầu vào ng/ực anh, "Từ Giản, là anh, thì ra người đó là anh."

"Là tôi cái gì?"

Tôi lắc đầu mạnh, không chịu nói.

Thì ra, người đã c/ứu mẹ tôi mười năm trước.

Là Từ Giản.

Trên đường về, tôi như một con rối bị Từ Giản kéo đi, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.

Đối diện với anh, ngoài những cảm xúc mơ hồ không thể gọi tên, giờ đây còn có những cảm giác khác đan xen.

"Cô không sao chứ, sao trông kỳ lạ vậy?"

Từ Giản cau mày, s ờ trán tôi, "Chẳng lẽ là tác dụng phụ của việc xuyên không, hay là người già rồi đều như vậy? Tôi đã nói cô đừng thức khuya mà, phụ nữ qua 25 tuổi là…"

Tôi t ứ c g i ậ n quát, "Từ Giản, anh nói thêm câu nữa thử xem!"

Từ Giản cười toe, "Thế này không phải tốt sao, trông có sức sống hơn rồi."

Đúng là đồ phiền phức!

Tôi đi lên trước vài bước, đột nhiên Từ Giản kéo tay tôi lại.

"Anh làm gì đấy?"

"Không phải cô nói không khỏe sao? Tôi nghĩ kỹ rồi, vẫn nên nắm tay cô, lỡ cô ngã đ è lên tôi thì sao."

Nói xong, có vẻ s ợ tôi từ chối, anh bước nhanh lên hai bước, "Nhanh lên, chậm chút nữa mẹ tôi tan làm về bây giờ."

Tôi quên m ấ t, giờ đây tôi thuộc diện ở chui, còn phải rón rén lén lút nữa.

Đi sau lưng Từ Giản, tôi chú ý thấy tai anh đỏ ửng.

Bàn tay bị anh nắm, nóng như có lửa.

Thế mà chúng tôi vẫn muộn một bước.

Khi tôi và Từ Giản lén lút vào nhà, vừa khéo đụng phải mẹ anh đang tan làm về.

Tôi bối rối lập tức gi/ật tay khỏi Từ Giản, nhìn người phụ nữ trẻ trung trước mặt, cân nhắc một chút tuổi tác hiện tại của mình, rồi nghĩ đến tình hình hiện tại, liền dõng dạc gọi: "Chào chị ạ!"

Kết quả không chỉ Từ Giản, ngay cả mẹ anh cũng s ữ n g s ờ.

Từ Giản ôm trán, "Gọi mẹ tôi là chị, cô muốn làm dì hay làm chị tôi, sao cứ muốn chiếm tiện nghi của tôi vậy?"

Rồi anh giới thiệu, "Mẹ, đây là bạn gái tương lai của con."

"?"

Bạn gái tương lai? Tôi đồng ý hồi nào chứ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng đi công tác, ngôi nhà thứ hai của anh không giấu được nữa

Chương 5
Khi xếp lại quần áo, tôi chạm phải một phong thư gấp gọn trong túi áo vest chồng mình - "Thông báo Phụ huynh". Nhưng nó không phải từ trường con gái tôi đang học. Mở ra xem, mục tên học sinh ghi rõ: Lâm An Lạc. Phụ huynh là... Lâm Cảnh Minh. Chồng tôi tên chính là Lâm Cảnh Minh. Không chần chừ, tôi thẳng tiến đến ngôi trường ấy, xưng danh "Phụ huynh của Lâm An Lạc" để hỏi thăm tình hình. Giáo viên đáp ngay: "Phụ huynh An Lạc vừa đón bé xong, chắc chưa đi xa đâu". Tôi lặng lẽ theo sau, đúng lúc nhìn thấy chồng mình một tay dắt cậu bé, tay kia ôm eo người phụ nữ lạ mặt, đang cúi đầu cười khẽ. Tôi siết chặt điện thoại gọi cho anh ta, giọng điệu bình thản: "Khi nào về?" Anh giật mình giây lát rồi nghe máy: "Lần này công tác lâu, chắc ba bốn ngày nữa". Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp rõ nét khoảnh khắc ba người họ. "Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, tôi xin nhận lấy."
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0
Ưu ái Chương 7