Bi Thương Đến Tột Cùng

Chương 18

02/01/2024 15:53

18.

"Vưu Trinh."

Bà ấy ngồi trên sô pha đối diện với tôi, hơi nâng cằm lên, liếc nhìn nước tôi rót cho bà ấy, chợt mỉm cười:

“Không cần rót.”

"Đây là nhà của con trai cô. Theo lý mà nói, cháu là khách."

Bà nói bằng một giọng dễ nghe, mang theo vẻ tao nhã không vội vàng:

“Cô nghĩ cháu rất thông minh và hẳn sẽ hiểu tại sao hôm nay cô lại đến đây.”

Tôi cụp mắt xuống:

“Vậy cô định ném cho cháu 1 chiếc thẻ năm triệu, sau đó yêu cầu cháu rời khỏi Lục Nghiêm?”

Bà ấy không trả lời mà đặt mười ngón tay giao nhau dưới cằm, ung dung nhìn tôi:

“Hai năm trước, vào đêm trước lễ tốt nghiệp đại học của cháu, bố cháu đã tự tay gi*t ch*t mẹ cháu rồi ch/ặt x/á/c và bị k/ết /án t/ử hì/nh bởi tòa án - nếu cô nhớ không lầm thì hôm nay hai năm trước có phải là ngày ông ta bị x/ử t/ử hì/nh không?"

Tôi chợt sững người tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bà ấy.

"Đừng nhìn cô như vậy. Đừng lo lắng. Đây không phải là những gì Lục Nghiêm nói với cô. Chuyện của cháu, không có gì bất thường, chỉ cần kiểm tra là có thể biết được."

Bà ấy nói và mỉm cười: “Đúng rồi, cháu đến b/ệnh viện nhiều lần như vậy là để chữa b/ệnh t/â/m th/ần đúng không?"

Bà ấy đỡ bàn, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn xuống tôi với thái độ ngạo mạn:

“Tôi đã bỏ ra rất nhiều công sức để nuôi dưỡng Lục Nghiêm, nó là con trai tôi, nó đã trở thành một người ưu tú như tôi mong đợi. Nói theo cách này, tôi có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của thằng bé, vợ nó và cuộc hôn nhân của nó - nhưng rõ ràng là cháu chưa đáp ứng được bất kỳ tiêu chuẩn nào của tôi."

Trong giây lát, tôi chợt hiểu ra sự nghiêm túc và thờ ơ trước đây của Lục Nghiêm.

Tôi cố gắng phát ra âm thanh: “Nhưng người anh ấy thích là cháu.”

"Được, thích." Bà thản nhiên gật đầu, trong giọng nói không giấu sự kh/inh thường, "Nếu vậy thì cháu cũng thích Lục Nghiêm phải không? Nếu thích thằng bé, cháu nỡ nhìn nó trì hoãn sự nghiệp, lãng phí cuộc đời của mình vì cháu hết lần này đến lần khác ư?”

“Vưu Trinh, cháu là b/ệnh nhân không nói, cha cháu là t/ội ph/ạm gi/ế/t người, loại tiền án này sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Lục Nghiêm. Cho dù cháu có con cái, cuộc sống của đứa bé cũng sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều, cháu đã cân nhắc những vấn đề này chưa? "

Lời nói của bà ấy khiến tim tôi như muốn trào m/á/u, không thể phản bác, chỉ có thể im lặng.

Cuối cùng bà ấy đứng dậy, bình tĩnh nói:

“Tôi tôn trọng tình yêu của 2 đứa, nhưng xin cháu hãy nghĩ đến Lục Nghiêm. Cuộc sống của cháu vốn là một mớ hỗn độn, cháu có bằng lòng kéo nó vào cùng với mình nữa không?”

Nói xong bà ấy rời đi.

Tôi ngồi đó rất lâu, bất động, như thể mất hết năm giác quan.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, mặt trời chiếu sáng rực rỡ khắp thành phố, như thể trên thế giới này chưa từng có sương m/ù.

Tôi từng nghĩ cuộc đời mình sẽ như thế này, luôn nở rộ rực rỡ dưới ánh sáng, cho đến ngày tôi ch*t.

Sự phi lý to lớn của số phận bất trắc khiến rêu và gai mọc lên ở những nơi không có ánh nắng mặt trời, thép và bê tông bị mài rỗng thành bọt, đến một lúc nào đó bỗng nhiên sụp đổ thành đống đổ nát.

Sau khi mẹ Lục Nghiêm rời đi, tôi ngồi trong phòng khách rất lâu.

Đồng hồ trên tường đang tích tắc, tôi đang nghĩ về Lục Nghiêm.

Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là trong lớp đại số tuyến tính ở trường đại học.

Đó là một ngày mùa xuân mưa tầm tã, Lục Nghiêm mặc một chiếc áo sơ mi sọc mỏng màu xám bước vào lớp, buổi chiều nhàm chán của tôi chợt có chút sắc màu đầu tiên.

Những ngày ở bên anh ấy tôi rất hạnh phúc.

Ngoài rung động thầm kín một thời lại nảy mầm và hồi sinh, còn có chút nhiệt huyết cuối cùng của tôi với cuộc sống.

Nhưng mẹ anh ấy nói đúng, cuộc đời của tôi đã đủ đen tối rồi, tôi không thể kéo Lục Nghiêm vào đó được.

Số phận của anh ấy và những đứa con tương lai của anh ấy không thể bị ràng buộc với tôi.

Nghĩ xong tôi đứng dậy và bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Gấp quần áo treo ngoài ban công, dọn dẹp hộp vệ sinh cho mèo, thay thức ăn và nước uống mới cho mèo, quét nhà và cuối cùng là... tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út rồi cất vào ngăn kéo tủ đầu giường.

Cuối cùng tôi rời đi tay trắng.

Tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoại trừ điện thoại.

Tôi lái xe điện đến vùng ngoại ô, sân núi nơi tôi và Lục Nghiêm nhảy bungee lần trước đã tạm thời đóng cửa do dị/ch bệ/nh.

Tôi bước vào bằng cửa sau hé mở, đi thẳng lên núi, đứng trên mép bục cao nhìn xuống.

Mặt hồ tĩnh lặng, mặt nước lấp lánh.

Tôi mê mẩn nhìn thật lâu, như thể tôi đã nhanh chóng xem hết nửa đầu cuộc đời mình từ hình ảnh phản chiếu xa xăm trên mặt hồ.

Trước khi nhảy xuống, tôi nghĩ mình nên nói lời tạm biệt với Lục Nghiêm.

Vì thế tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh ấy:

"Em đi nghe Phàm Phàm đá/nh trống~"

Gần như ngay lập tức, anh đáp lại: “Ừ."

Tôi mỉm cười, thản nhiên vứt điện thoại và cùng nó rơi xuống hồ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
11 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm